Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sat Jun 30, 2012 9:21 pm
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Author: Kyurin137 (gọi au là Kyu hoặc Rin là được rùi há ^^)

Pairings: KyuMin, EunHae

Disclaimer: Các nhân vật chỉ thuộc về au trong mơ thui ^^

Rating: T

Category: General, pink, HE

Summary:

Chúng ta hãy cùng nhau đi hết con đường này...
Để nghe được những giai điệu tuyệt vời gắn kết hai trái tim...
Quên đi quá khứ muôn vàn đau thương ấy...
Em và anh sẽ làm nên câu kết tuyệt vời cho bài hát của tình yêu.


Warning: 1. Sone, Sone-E.L.F thì bạn biết rồi đó ^^ ...click back dùm mình không muốn có war đâu
2. Như bạn đã thấy là fic viết về EunHae nên bạn nào fan Haehyuk thì suy nghĩ kĩ trước khi đọc nhá

A/N: Đây là fic đâu tay nên mọi người chặt chém thoải mái để au còn rút kinh nghiệm nhé kamsahamnida *cúi đầu*

Chap 1

“Bắt đầu từ bi kịch”

Cuộc đời có khổ đau, có mất mát

Nhưng cũng có niêm vui, có hạnh phúc

Hãy khóc để vơi đi nỗi đau và…

Hãy cười để niềm vui được trọn vẹn

Cuộc sống này là dành để yêu và được yêu

- Kyurin -



- Appa! Đừng ngủ nữa mà, dậy đi!!!

Cậu vừa khóc vừa gọi appa mình. Tự hỏi sao cuộc đời này lại bất công với cậu như vậy. Cậu mất mẹ từ bé ba là người thân yêu duy nhất của cậu giờ cũng bỏ cậu mà đi

- Đừng dọa con mà! Đừng bỏ con lại một mình T.T.

Các bác sĩ cố gắng khuyên bảo cậu nhưng cậu không nghe cứ ngồi đó mà khóc. Cậu không muốn nghe gì nữa. Những ngày tháng tới đây cậu sẽ làm gì??? Những kí ức về ba ngập tràn trong tâm trí. Cậu đã từng cãi nhau với ba chỉ vì những điều bé nhỏ. Cậu đã không cố gắng hết sức vì giấc mơ của ba. Ba đã làm việc cực nhọc chỉ để muốn cậu thi đỗ vào cái ngôi trường danh giá mang tên Miracle, vậy mà cậu lại thi trượt. Nếu đó là con đường có thể giúp cậu trở thành ca sĩ khiến cho ba cậu vui lòng thì đáng lẽ cậu phải cố hết sức chứ. Mặc cảm tội lỗi đề nặng lên vai. Cậu muốn một lần có thể nói lời xin lỗi và lời yêu thương chân thành, nhưng còn đâu? Tất cả đã quá muộn màng.

-----------------------------------

Ngày hôm sau một lễ an táng nhỏ diễn ra. Donghae ngồi trước bài vị nhìn appa thân yêu của mình lần cuối. Chịu không nổi sự cô quạnh trong căn nhà nhỏ giờ đây vắng bóng appa. Cậu bỏ ra ngoài.

Đi và đi cậu cư đi qua hết con đường này đến con đường khác. Cậu thật sự không biết đi đâu nữa. Thả người theo những cảm giác tội lỗi ngập tràn trong tim. Không để ý rằng một chiếc xe tải to đang lao tới. Dừng chân lại thẫn thớ nhìn chiếc xe đó, lòng tự hỏi hay cậu đi theo ba mình luôn đi. Chiếc xe càng lúc càng tiến gần. Người tài xế sợ hãi cố gắng đạp phanh. Nhưng chiếc xe cứ lao đi như muốn vồ lấy cậu.

- RẦM…

Người đi đường nhìn sững trước cảnh tượng vừa xảy ra. Một người con trai đẹp như thiên thần với mái tóc nâu hơi rối, sống mũi cao, đôi môi đỏ đang cười một nụ cười nhẹ, đôi mắt nâu tuyệt đẹp ánh lên nét buồn đau. Cậu đứng trước chiếc xe đó và giang hai tay ra chờ đợi chiếc xe đó tông vào mình. Cậu nhóc trông như một thiên thần với một vết thương xé lòng đang tìm đến cái chết.

Thiên thần ấy bị tông mạnh, văng ra xa. Xung quanh toàn là máu. Cậu cảm thấy thật thanh thản quá chết là vậy sao. Không đau đớn, không lo lắng, mọi thứ thật nhẹ nhàng. Appa ơi con đến với người đây. Xe cấp cứu chạy nhanh đưa cậu vào bệnh viện. Chiếc xe nhanh chóng đi xa dần… xa dần… hy vọng cậu sẽ không sao.

-----------------------------------

- Ui cái đầu của tôi!

Cậu tỉnh lại trong một căn phòng trắng, đầu óc quay cuồng. Sao cậu lại nằm ở đây nhỉ? Rờ tay lên tấm băng trắng trên đầu tự hỏi có khi nào cậu đi đứng không cẩn thận mà đâm đầu vô cột điện không? Bỗng một vị bác sĩ bước vào phòng

- Cậu tỉnh rồi! Thế cậu có nhớ mình tên gì và tại sao lại tự tử trước ô tô tải không?

Câu hỏi gì lạ vậy cậu đã tự tử sao? Sao lại không nhớ gì hết? Đầu óc quay cuồng, toàn thân đau nhức. Trên người toàn vết trày xước là thế nhưng mặc nhiên không gãy cái gì thật là kì diệu quá. Nhưng mà tại sao cậu lại phải tự tử nhỉ? Tên của cậu là gỉ nhỉ?

- Tôi nghĩ mình tên là… Dong Hae… Tôi đã tự tử sao? Rất tiếc, có vẻ như tôi không nhớ gì hết rồi.

Cậu trả lời với vị bác sĩ. Đồng thời nhìn họ với ánh mắt ngây ngô.

- Chúng tôi sẽ kiểm tra lại cho cậu nhưng có lẽ cậu bị mất trí nhớ rồi.

Các y tá lần lượt kiểm tra cho cậu. Cậu cứ ngồi im và cố nhớ lại mọi chuyện. Cậu đang ở trong bệnh viện mà sao cứ có cảm giác bồn chồn khó chịu. Cậu muốn ra khỏi đây quá. Trong đầu cậu còn rất nhiều thắc mắc nhưng ở lại bệnh viện này khiến cậu không chịu nổi. Sao cậu lại cảm thấy đau lòng và bức bối nhỉ? Bệnh viện thì là bệnh viện thôi, người ta có thể không thích ở trong bệnh viện nên sẽ cảm thấy như thế phải không? Hay là có nguyên nhân nào khác? Nhưng quả thật là cậu không thể ở đây thêm một lúc nào nữa, phải tìm cách trôn đi thôi.

Nghĩ là làm, ngày hôm sau nhân lúc các y tá không để ý cậu đã lẻn ra khỏi bệnh viện. Cậu cứ đi hết các con đường của thành phố Seoul đông đúc. Không một mục đích, không một xu dính túi, thậm chí không nhớ được chính bản thân mình là ai, làm gì, ở đâu. Trời cứ tối dần, chàng trai xinh đẹp đến con gái cũng phải ganh tị nhưng cô độc này cứ lang thang một mình dưới màn đêm lạnh giá.

Những bông tuyết lạnh giá bắt đầu rơi xuống, cậu siết chặt chiếc áo bệnh nhân mỏng dính vào người. Đầu óc càng lúc càng quay cuồng, cũng phải thôi cậu chưa ăn gì từ sang đến giờ còn bị thương nữa chứ. Cậu loạng choạng rùi ngất đi. Ngã vào vòng tay của một người nào đó. Vòng tay ấy thật ấm áp như cuộc sống sắp tới của cậu vậy. Rồi đây cuộc sống ấy sẽ có nhiều thay đổi cho mà xem…

End chap 1

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Sat Jun 30, 2012 9:32 pm
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 2

“Stupid Cupid”

3 từ 8 chữ 1 câu:
“Anh yêu em” yêu em thật rồi
Tiếng sét ái tình chết tiệt kia
Sao lại hành hạ ta như thế???

- Kyurin -

------------------------flash back-----------------------

You packed in the morning
I stared out the window
And I struggled for something to say
You left in the rain without closing the door
I didnt stand in your way
Now I miss you more
Than I missed you before
And now where Ill find comfort, God knows
cause you left me
Just when I needed you most
Yes, you left me
Just when I needed you most


Giọng hát cùng tiếng đàn trong trẻo đó ngân vang trong căn phòng ăn của trường trung học Miracle, trường trung học về thanh nhạc nổi tiếng nhất ở Hàn Quốc chuyên đào tạo ra các nghệ sĩ trẻ tài năng. Ngôi trường này còn là ngôi trường dành cho những vị công tử, tiểu thư giàu có được đào tạo thanh nhạc từ bé nên gần như không có học sinh bình thường nào vào đây học. Thực tế đã có rất nhiều người xin vào nhưng quả thật chỉ dựa vào tài năng thì không đủ. Nói thế không phải chê bai gì các học sinh ở đây, họ đều rất có tố chất và thậm chí vượt xa các học sinh bình thường kia về nhiều mặt, nên cho dù có vào được ngôi trường này rồi cũng chưa chắc học lại được với những thiên tài ở đây. Và như thường lệ thì giờ ăn trưa không biết từ bao giờ đã trở thành thời gian để các học sinh trổ tài nghệ của mình cho mọi người thưởng thức. Những thiên tài giờ mới thật sự là thiên tài. ^^

Now most every morning
I stare out the window
I think about where you might be
Ive written you letters that Id like to send
If you would just send one to me

Giọng hát ấy, tiếng đàn ấy không biết từ lúc nào đã thu hút được sự chú ý của anh. Àh phải giới thiệu một chút chứ nhỉ. Anh là học sinh ưu tú nhất trường. Tên là Cho Kyu Hyun với biệt danh “Giọng Hát của Tử Thần” biệt danh như thế không phải vì anh hát dở mà là vì, mỗi khi anh hát thì người nghe đều bị mê hoặc và lâm vào trạng thái cảm xúc khó tả bởi giọng hát tuyệt vời của anh. Anh trước giờ chỉ biết hát và chơi game, không quan tâm đến mọi người, mỉn cười khinh bỉ trước cái gọi là tình yêu. Thì giờ đây… anh bị phản bội bởi chính trái tim của mình.

Người con trai với khuôn mặt hoàn hảo dễ thương, xinh đẹp còn hơn cả con gái, đôi môi hồng xinh xinh đang cất lên những tiếng hát ngọt ngào. Nhưng điều khiên tất cả trái tim của hàng trăm con người trong cái nhà ăn này phải ngưỡng mộ, đó chính là tiếng đàn. Tiếng đàn ghita ngân nga hòa vào với giọng hát khiến cho trái tim anh ngưng mất một nhịp.

Now I love you more
Than I loved you before
And now where Ill find comfort, God knows
cause you left me
Just when I needed you most
You left me
Just when I needed you most
Oh, you left me
Just when I needed you most …


Bài hát kết thúc mọi người như từ từ tỉnh dậy. Anh nhìn xung quanh ngay đến con nhỏ Jessica trước đây lúc nào cũng bám lấy anh nịnh hót bậy giờ lại bay lên sân khấu làm quen với người đó ca tụng hết lời.

- Người đó là ai vậy?

Anh khều vai Seohyun ngồi bên cạnh. Nó là em gái nuôi của anh học dưới anh một lớp hát cũng được nhưng tất nhiên là thua anh rùi. Nó rất quí anh nên mới theo anh học ở trường này, chứ còn trình độ thì quả thật là “…”. Để vào được ngôi trường này pama anh đã phải tốn hết bao nhiu tiền (đút lót ^^) xin cho nó.

- Có biết thông tin gì về người đó không? Cậu ta trông rất lạ, là học sinh trường mình sao?

- Là học sinh mới đó oppa! Tên là gì nhỉ? Ah Lee Sung Min. Anh ấy là học sinh lớp trên thì phải chơi ghita rất hay.

Seohyun trả lời anh và nhìn về phía người con trai đó với cặp mắt ngưỡng mộ. Anh cũng hướng đôi mất nhìn theo, mọi thứ như biến mất tựa như trên thế gian này chỉ có người đó mà thôi. Bỗng không biết bị điều gì sai khiến mà anh đứng dậy đuổi theo người đó ra ngoài phòng ăn.

- Này! Đứng lại đó!

Anh gọi với theo. Người đó quay lại nhìn anh bằng con mắt ngạc nhiên. Nhìn gần người con trai đó đẹp biết bao. Tim anh đập thình thịch, anh thật sự không biết mình đang nghĩ gì nữa.

Còn đối với Sung Min thì cũng chẳng khá hơn. Đây là lần đầu nó gặp anh và vì lí do nào đó mà tim nó cũng bắt đầu đập một cách kì lạ.

- Hyung tên là Sung Min phải không? Em là Cho Kyu Hyun. Hyung làm người yêu của em nhé!
Anh nói một hơi mà thậm chí không rõ mình đã nói gì nhưng anh cũng không hối hận lắm chỉ mong Minnie không nói lời từ chối mà thôi.

- Anh vừa nói cái gì??? Ng… ng… người…yêu sao??? Anh… có điên không???

Sung Min thật không thể tin vào tai mình. Anh chàng này muốn nó làm bạn gái sao đúng là điên thật mà. Nó cảm thấy mình như bị xúc phạm. Mới lần đầu tiên gặp một con người khùng điên đến vậy thật là đáng giận kinh khủng, nó liền giơ tay ra đánh anh một cái đau điếng.

- BỐP! Tôi không phải hạng người để anh đùa giỡn đâu. Anh cũng khùng vừa thôi chứ tôi là con trai đấy.

Đấm thẳng vào mặt anh rồi quay lưng bỏ đi mà lòng tự dưng thấy tiếc. Nó muốn nói câu đồng ý với anh. Mà hình như nó đánh anh hơi mạnh thì phải không biết anh có sao không nữa.

- Aishhhhhhhhhhhhhhhh!!!

Nó gõ mấy cái liên tiếp vào đầu mình tự nhủ chắc mình cũng điên giống anh ta rồi quá. Sao lại có suy nghĩ như thế được. Thật là không ngờ tiếng sét ái tình ấy lại khiến cho con người ta điên như vậy. ^^

Quay lại với Kyu Hyun. Sau khi bị Min đánh cho một cú như vậy thì anh gần như chết đứng. Anh bị từ chối sao??? Thật không thể tin được mà. Thế là cả một buổi chiều hôm đó tâm trạng của anh càng lúc càng tệ hơn.

------------------------End flash back-----------------------

End chap 2

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Sat Jun 30, 2012 9:36 pm
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 3

“Cuộc đời sang trang”


Nắng đến rồi đi để lại nhiều tiếc nuối
Như nụ cười hạnh phúc rồi cũng sẽ tàn phai
Những hạt mưa rơi cuốn trôi đi giọt nước mắt
Để cầu vồng bảy sắc xuất hiện sau màn mưa
Giữa Mưa và Nắng… bạn sẽ chọn ai ???

- Kyurin -

Sau cả một ngày trời với không biết bao sự kiện đau đầu đã xảy ra. Anh không về nhà trên chiếc xe ô tô láng bóng đã chờ sẵn trước cổng cùng cô em gái rách việc mà quyết định thong thả đi bộ trên một con đường đông đúc ồn ào nào đó ở thành phố Seoul, mong có thể quên đi được nỗi buồn bực trong lòng. Ngày mai nhất định anh phải đi giải thích đàng hoàng với Sung Min mới được.

- Ôi! Tuyết rơi rồi.

Những bông tuyết trắng đầu mùa hạ cánh xuống bàn tay anh, lạnh ngắt. Hơi lạnh từ bông tuyết nhỏ nhoi ấy liệu có lạnh như trái tim anh giờ đây không nhỉ? Càng nghĩ anh thấy mình quả thật là hồ đồ. Tự dưng mới gặp Min có một lần thôi, dù tình yêu của anh là thật đến mấy thì nói thẳng ra như vậy cũng sẽ khiến cho Min nghi ngờ. Từ giờ anh phải lập ra một kế hoạch mới được nhất định anh sẽ chứng minh cho Min biết anh thật lòng đến nhường nào. Đến lúc đó cậu nhất định sẽ phải thuộc về anh mà thôi. Đang miên man với những dòng tâm sự anh trông thấy một chàng trai đang đi lảo đảo phía trước mình cậu ta trông có vẻ mệt mỏi. Mà sao anh phải quan tâm chuyện thiên hạ thế nhỉ, chuyện mình còn lo chưa xong. Nhưng lại một lần nữa anh đã dang hai tay đỡ lấy cậu ta trước khi cậu ta chuẩn bị té xỉu. Càng nghĩ càng thấy dạo này đấu óc anh có vấn đề quá, toàn làm chuyện gì đâu.

- Này! Có sao không? Ta đưa cậu đến bệnh viện nhé.

Anh nhìn cậu ta hỏi thăm. Cậu ta thật là đẹp với khuôn mặt hoàn hảo, thoạt nhìn tưởng là thiên sứ, có điều đôi mắt nâu của cậu thật là trống rỗng và đau thương khiến cho anh tự dưng muốn giúp đỡ cậu, muốn làm cho đôi mắt ấy biết cười. Nhìn bộ dạng của cậu ta bây giờ thật là tội nghiệp: đôi môi tím tái, khuôn mặt xanh xao. Người cậu ta nóng rực, chắc sốt cao rồi, trên đầu còn bị thương nữa chứ. Định vác cậu ta lên vai đưa đến bệnh viện thì cậu ta đã túm chặt áo anh thì thầm.

- Đừng đưa tôi vào đó. Làm ơn đi tôi không muốn vào đó.

Sao lại không muốn vào bệnh viện chứ? Con người này thật kì cục mà, nhưng anh vẫn không thể bỏ rơi cậu khi nhìn vào đôi mắt nâu đau thương ấy. Loay hoay không biết làm sao anh đành gọi tài xế đưa cậu về nhà của mình và chăm sóc cho cậu cả đêm. Không cần người hầu giúp đỡ, anh tự thay băng rồi chăm sóc cậu thật chu đáo. Anh không biết mình làm điều này vì lí do gì? Mà chắc cũng không cần quan tâm. Bởi có lẽ trái tim anh cũng giống như cậu đang lạnh ngắt vì thiếu sự ấm áp diệu kì của tình yêu. Sau khi cậu ta hạ sốt thì Kyu cũng đã mệt lử và ngủ gục luôn bên cạnh. Hy vọng cả hai sẽ tìm được hạnh phúc dành cho mình nhé!

-----------------------------------

- Ui cha!!! Cái đầu của tôi!!!

Đây là lần thứ hai Dong Hae tỉnh dậy với toàn thân đau nhức và cái đầu quay cuồng. Cậu nhìn xung quanh coi mình lại đang ở cái nơi nào trên trái đất này đây. Một căn phòng màu xám rộng lớn đơn giản nhưng… bừa bộn hết chỗ nói: quần áo vứt khắp trên sàn, đồ ăn dở thì vứt tứ lung tung trên cái bàn nhỏ để máy tính đủ các loại máy tính xịn chưa từng thấy cùng những phần mềm game mới nhất, còn có cả một kệ trưng bày toàn là giải thưởng gì đó mà cậu không để ý lắm. Cậu bèn loay hoay bước xuống giường để thám thính thêm.

- Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!

Một tiếng hét kinh hoàng từ một con sói dọi vào tai cậu. Dong Hae giật cả mình ai mà có giọng hét ghê vậy ta.

- Làm ơn xuống dùm cái đi!!!

Một giọng nói vang lên hình như suất phát từ dưới chân cậu thì phải. Nhìn xuống dưới, đập vào mắt cậu là một khuôn mặt đẹp lạnh lùng, thoáng nét gian tà, kiêu ngạo. Đôi mắt đen láy cộng thêm chiếc mũi cao, mái tóc đen hơi xoăn. OMG!!! Dong Hae cứ nhìn người con trai đó chằm chằm không tin được có người đẹp như vậy trên đời.

- Ngắm đủ chưa? Ta biết mình đẹp nhưng mà cậu cũng không cần phải nhìn đắm đuối con cá chuối thế đâu. Làm ơn xuống cậu sắp dẫm bẹp ta rồi đó!!!

Kyu Hyun bực mình càm ràm ngồi bật dậy và hất con cá ngố xuống khỏi bụng anh. Mất đà Hae ngã ngồi xuống đất. Vẫn còn ngây ngây ngô ngô, hỏi anh:

- Sao tôi lại ở đây? Đây là đâu? Anh là ai? Đừng có ỷ tôi ngố mà bắt nạt con nhà lành nhé!!! - Cậu xổ một tràng vào mặt anh.

- Này nhóc con! Cậu hơi quá rùi đấy

Anh tức giận quát cậu. Thật là điên mà, làm ơn làm phước để rồi gặp phải một cậu nhóc ngố ơi là ngố thế này đây.

- Ta thấy cậu bị ngất trên đường. Thương tình đưa cậu về nhà của mình chăm sóc cho cả một đêm, cũng tại thế cho nên không lên được một màn Starcraft nào nè >.<

Anh vừa nói vừa ấm ức chỉ chỉ vào cái máy tính đang nằm trên cái bàn bừa bộn kia. Ôi quả thật trên đời này không ai giống như anh. Những lời anh nói, cậu nghe mà muốn lung bùng lỗ tai.

- Vậy mà cậu không có lấy một lời cảm ơn ân nhân lại còn chửi bới tùm lum vậy hả? Thật là quá đáng mà! - Anh tiếp tục càm ràm.

- Oh… Vậy sao? Xin lỗi nhé, nhưng đã xảy ra chuyện gì mà anh phải cứu tôi vậy?

Trời ơi cái con cá ngố không để đâu cho hết phán thẳng vô mặt anh một câu xanh rờn làm cho sói ta đớ người những 13s.

- Haiz… Ta thấy cậu bị ngất trên đường nên đưa cậu về đây giờ tình rùi vậy nhà cậu ở đâu ta sẽ kêu tài xế của tôi đưa cậu về - Kyu nói với con cá ngố kia

- Tôi… tôi không biết

Cậu vừa lục lọi lại trí nhớ của mình lần nữa nhưng vẫn chẵng nhớ ra được gì. Cậu rốt cuộc là ai??? Làm gì??? Ở đâu??? Có ai thân thích không??? Những câu hỏi đó cứ bám mãi lấy cậu không thôi.

- Trời ơi!!! Sao cái gì cậu cũng không biết hết thế???

Anh điên thật rùi đó >.< sao mà trời xui đất khiến thế nào toàn gặp chuyện không đâu. Hôm qua thì lần đầu tiên trong đời anh bị người ta từ chối, lại còn bị đánh hư mất cái mặt đẹp trai. Trên đường về không biết đầu óc bị gì mà mang nguyên một con Cá Ngố chết tiệt bị mất trí nhớ về nhà lại còn chăm sóc cho nó cả đêm. Ôi sao mà nhớ Starcraft quá vậy nè!!! Câu kết của anh thật là lãng xẹt đủ hiểu tại sao anh là độc nhất vô nhị rồi. ^^

Cộc cộc cộc!!! Tiếng gõ cửa vang lên, một người hầu gái bước vào, nói:

- Thưa cậu chủ, mời cậu xuống nhà ăn sáng ạ!

- Ta biết rồi ngươi mau lui ra đi.

Sắp trễ học nữa rồi, biết giải quyết cái con Cá này thế nào bây giờ? Anh không thể để cậu ta ở lại được vì cậu ta thật quá phiền phức trong khi anh rất bận rộn, nhưng cậu ta ngố quá ra đường chắc lại bị người ta lừa cho coi. Bỗng cái đầu thiên tài của anh nảy ra một ý định hay không để đâu cho hết.

- Cậu còn nhớ được cái tên của mình là gì không? - Anh hỏi

- Tất nhiên là vẫn còn nhớ rùi. Tôi tên là Dong Hae. - Cậu trả lời.

- Cậu biết làm những việc gì hả Haenie? - Anh lại hỏi. Lần này gọi cậu bằng cái tên thân mật hơn.

Cậu nghe anh gọi mà tự dưng đỏ mặt, cái tên ấy nghe cũng hay hay nhỉ. Nhưng nghe câu hỏi của anh mà cậu lại không biết phải trả lời ra sao. Cậu biết làm gì nhỉ? Cậu giỏi việc gì ta? Thôi thì cứ trả lời đại cho anh vậy:

- Làm gì cũng được hết thui. Anh cần nhờ tôi việc gì àh? - Cậu tròn mắt nhìn anh chớp chớp.

- Tốt! Từ giờ cậu cứ ở lại đây làm người hầu cho ta nhé ok không? - Anh nói nhanh với cậu, mắt ánh lên vẻ háo hức. Câu chuyện của ta sẽ còn dài dài. ^^

End chap 3

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Sat Jun 30, 2012 9:42 pm
Avatar
avatar
Làn Sóng MớiAdmin
Mình Là : Nam
Tổng số bài gửi : 153
Points : 312
Được Thank : 6
Đến từ : Thiên Đường Của Hạnh Phúc

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

dài quá đi









anh là ai em nói đi anh là ai xin em cứ nói đi
anh là ai anh là ai trong đời em
Sun Jul 01, 2012 9:15 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 4

“Bắt đầu công việc”


Khóc đi… Để trút hết bực dọc
Cười lên… Để đem niềm vui tới
Kỉ niệm trong quá khứ vốn đong đầy buồn đau
Vậy hãy đem nó đi trôn vùi vào dĩ vãng
Nhìn lên phía trước sẽ có một bóng người
Đang chìa tay ra đợi anh nắm lấy
Hướng về tương lai và bắt đầu một tình yêu mới
Hạnh phúc sẽ có ở mọi nơi trên con đường anh đi

- Kyurin -

- Từ giờ Haenie sẽ làm người hầu chuyên dụng của ta nhé! - Anh háo hức hỏi cậu.

- MO???

Cậu thét lên, mắt tròn mắt dẹt nhìn anh như người mới trên sao Hỏa rớt xuống. Con người anh chàng trước mặt cậu đây quả thật là càng lúc càng cho thấy từ anh ta sự độc nhất vô nhị, có một không hai. Tại sao anh ta có thể đề nghĩ một cách thoải mái và tỉnh bơ như thế nhỉ? Nhưng mà nghĩ kĩ lại một chút, cậu thấy đây quả là một ý kiến không tồi. Sự thật là bây giờ cậu cũng không biết phải đi đâu nữa, tình trạng cậu cũng chả khá khẩm là bao. Nhìn lại anh, thực ra cậu có thể tin tưởng anh chứ? Câu trả lời chính cậu có lẽ cũng hiểu rõ, anh đã cứu cậu mà, dù là làm người hầu thì đi đi lại lại cũng chả phải là công việc gì khổ cực, khó khăn cho lắm. Nhìn lại mình, tài cán gì đâu chả thấy được làm việc trong một căn biệt thự rộng lớn thế này, không phải lo lắng gì đến cái tình trạng mất trí nhớ nữa thật là quá tốt rồi. Đầu cậu vang lên giọng nói của anh lúc gọi tên mình một cách thân mật. Ai đã từng gọi mình như vậy nhỉ? Sao tim mình lại cảm thấy ấm áp, đập một cách mạnh mẽ khi nghe cái tên đó ta? Suy tính vòng vo một hồi vẫn chưa biết phải làm thế nào.

- Haenie cứ ở lại đây làm người hầu của ta là được rồi. Công việc không nhiều đâu, bởi vì ta có người hầu chỉ là do umma của ta bắt thôi. Với lại người hầu cũ vừa nghỉ việc xong chưa có ai thế, Haenie làm là được nhất rồi.

Anh giải thích lại lần nữa cho cái cậu nhóc chậm hiểu nãy giờ cứ đứng ngây ngô ở đó nghe một lần nữa. Cậu ta thật là thú vị đấy chứ, nếu cậu nhóc đồng ý chắc sau này ta sẽ có nhiều trò vui đây. Trong cái đầu Sói của Kyu Hyun bây giờ đã hiện lên không biết bao nhiêu thứ, mà chủ yếu là để trêu chọc cậu bé đáng yêu trước mặt anh đây. Anh thật là thiên tài mà. Con sói lại tự sướng thầm trong bụng.

- Thôi được rồi…

Cậu trả lời lí nhí. Mà không biết rắng câu trả lời đó rồi sẽ khiến cho nhiều câu chuyện dở khóc dở cười diễn ra tại căn biệt thự rộng lớn này đây.

- Tốt. Công việc sẽ bắt đầu ngay đây. - KyuHyun đắc thắng trả lời, lại cười thầm trong bụng.

Vậy là cuối cùng sau một hồi nghĩ ngợi thì cậu đã bị thuyết phục. Những ngày tháng tới đây liệu có nhẹ nhàng như Kyu đã nói không nhì? Cùng coi tiếp thôi. ^^

-----------------------------------

Công việc đầu tiên:

- Sooyoung, mau lên đây. Mang theo bữa sáng cho ta nhé! Còn nữa, mang lên luôn một bộ đồ hầu gái mới nữa. Nhanh lên đấy!

Hạ cái bộ đàm xuống. Anh nở một nụ cười ranh mãnh nhìn cậu. Làm cậu nhóc cứ tò mò giương đôi mắt nâu có một chút chột dạ về phía anh. Một lúc sau, người hầu gái bước vào phòng, đi trước là cái xe đẩy chở một bữa ăn sáng thịnh soạn dành cho Kyu, trên tay cô ta là một bộ đồ màu đen có ren trắng.

- Nè! Mặc bộ này vào đi. - Anh cầm bộ đồ trên tay Sooyoung thảy vô cậu.

1s

2s

3s

Cậu đớ người nhìn bộ đồ. Đây chẳng phải là váy của hầu gái sao? Cậu là con trai mà, sao lại có thể mặc bộ đồ này được chứ. Cầm chặt bộ đồ, tay cậu cứ run lên. Lại ngước đôi mắt nâu nhìn anh, đôi mắt kì lạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt thích thú xen chút tò mò của Kyu Hyun. Cái đầu đang đau nhức của cậu bắt đầu hoạt động và nó có vẻ đã khai sáng vấn đề được phần nào rồi… Còn anh thì khuôn mặt đang méo mó xấu xí tệ vì cố nhịn cười đến đau cả bụng khi tưởng tượng ra cái viễn cảnh tươi đẹp phía trước. Thật là xấu xa quá đi. >.<

- Tôi không mặc đâu. - Giọng cậu run run nói với anh.

- Haenie đã đồng ý rồi mà. Từ giờ cậu phải nghe lời ta đó. À mà quên mất nhỉ! Haenie phải gọi ta là cậu chủ đó. Mau gọi thử coi nào? - Anh lại dùng ánh mắt háo hức nhìn cậu chờ đợi. Giọng nói nghe ngọt xớt cứ như đang dỗ kẹo cho trẻ con vậy.

- Cậu… cậu… cậu chủ. - Cậu nghiến chặt răng gằn từng chữ một, lườm anh như muốn ăn tươi nuốt sống.

- Tốt. Giờ mau đi thay bộ đồ đi! - Anh cười cười, hài lòng ra lệnh cho cậu.

Cậu loay hoay không muốn đi một chút nào hết nhưng đã lỡ ngu ngốc nhận lời một tên gian tà như anh rồi, có trách thì chỉ biết trách mình điên vì đã nghĩ anh là một người tốt mà thôi. Đúng là sai một li đi một dặm, ông bà dạy cấm có sai câu nào! Cậu đành đau khổ, mím môi siết bộ quần áo trong tay quay đầu theo Sooyoung đi thay đồ. Anh càng lúc càng thấy cậu nhóc này rất thú vị. Ngồi xuống chiếc ghế nệm đỏ trong phòng và thưởng thức bữa ăn sáng. Anh tự hỏi không biết cậu mặc bộ váy đó trông sẽ như thế nào nhỉ? Hồi hộp chết mất thôi.

13 phút sau…

Cạch!

Phụt!

Bốp!

Một tràng âm thanh sôi động vang lên. Đầu tiên là “cạch”, tiếng cánh cửa gỗ phòng anh hé mở. Cậu rón rén bước vào với khuôn mặt đỏ bừng, cúi gằm. Tay cứ xoắn lại với nhau, chân cũng ríu lại với nhau trông đến tội nghiệp. Nhìn từ trên xuống dưới bộ dạng cậu lúc này anh không nhịn được phun hết chổ sữa vừa uống ra cái “phụt” và cười ha hả như lên cơn động kinh, khiến cho cậu càng ngượng ngùng hơn. Tức cái điệu cười của anh kinh khủng, cậu liền cầm ngay đôi giày búp bê ở chân chọi thẳng vô cái khuôn mặt đẹp trai của anh đánh “bốp”.

- Hahahahahahaha… Haenie mặc vậy trông còn đẹp hơn cả con gái nữa đó. Từ giờ mặc như vậy luôn đi nha. Hahaha.

Anh vừa nói vừa cười một cách vô duyên hết sức. Khiến cho khuôn mặt cậu giờ đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn. Nhưng quả thật cậu là rất đáng yêu, để tả qua nào: Cái băng đô trắng viền ren cài trên đầu làm nổi bật lên mái tóc nâu vàng mượt của cậu, ôm lấy khuôn mặt dễ thương. Trước ngực là cái huy hiệu sáng bóng chứng minh thân phận cậu giờ đây đã là người thuộc tập đoàn The Cho’s Jewelry - Tập đoàn thời trang về vàng bạc đá quý lớn nhất Hàn Quốc của nhà anh. Chiếc váy đen ngắn làm lộ cặp chân trắng và thon dài của cậu. Cái nơ bướm cùng cái tạp dề nhỏ thắt trước bụng làm cho cậu trông như một con búp bê hầu gái xinh đẹp vậy. Đến cả Sooyoung đứng bên ngoài cửa kia còn ghen tị đến nhỏ dãi. ^^

Boong! Boong! Boong!

Tiếng chuông phát ra từ cái đồng hồ quả lắc vang lên, anh lại trễ giờ rồi. Nuốt nhanh nốt bữa sáng, anh ra lệnh cho hầu gái chuyển bị quần áo đi học. Vì còn mới nên Hae vẫn không biết phải làm những việc gì. Cậu cứ đứng ngoài tròn mắt nhìn những người hầu gái chạy ra chạy vào tất bật giúp anh đánh bóng giầy, thắt lại cà vạt, khoác áo đồng phục,…

- Thôi ta phải đi học rồi nên Haenie cứ ở nhà học cách làm một người hầu tốt cho ta nhé. Có gì Sooyoung sẽ hướng dẫn các luật lệ ở đây cho Haenie, thắc mắc gì cứ hỏi cô ta. Ok rồi chứ?

Anh dặn dò cậu cẩn thận. Một lần nữa lại gọi cậu bằng cái tên thân mật. Khiến cậu cảm thấy rất ấm áp, trước đây ai đã từng gọi cậu như vậy nhỉ? Trái tim DongHae lại hơi thắt lại. Quay sang Sooyoung:

- Ngươi hãy giúp đỡ Haenie cẩn thận không ta sẽ phạt nặng đó. - Anh nhìn cô ta với ánh mắt cảnh cáo

Trễ giờ quá rồi, dù sao anh cũng là học sinh gương mẫu không thể để mất hình tượng được. Mau mải cầm lấy cái cặp sách từ tay cô hầu gái, anh chạy như bay xuống nhà. Mở cửa chiếc xe màu đen bóng loáng sang trọng mà anh thường cùng để đi học hàng ngày, tài xế Kim đã ngồi chờ từ bao giờ.

- Đi mau thôi chú Kim àh! Cháu trễ học rồi. - Anh nói nhanh với người tài xế cần cù đã ngoài 40 của mình.

Chiếc xe phóng nhanh đến trường mà bỏ quên mất một mất một người - người đó không ai khác là cô em gái Seohyun của Kyu. Tội nghiệp! Chuyện chả là sáng nay cô ta tự dưng lại muốn thay đổi kiểu tóc một chút nên xuống muộn. Đã thế xuống rồi lại còn bận làm điệu, ngắm vuốt trước cái gương nhỏ dặm thêm không biết bao nhiêu là phấn vào mặt. Thế là chiếc xe phóng đi từ lúc nào không biết, dở khóc dở cười kêu hầu gái chuẩn bị một chiếc xe khác để lết tới trường.

Cổng trường trung học Miracle nguy nga đóng lại ngay khi xe của anh vừa mới tiến vào. Không bị muộn học, anh thở phào và lại vui vẻ đi vào lớp khi nghĩ đến một ngày mới tuyệt vời bên Minnie yêu quý của anh. Với kế hoạch đã được vạch ra bởi đầu óc của một thiên tài là anh đây, Minnie rồi sẽ phải đổ gục trước anh cho mà xem. Một nụ cười gian độc chiêu của Sói ta nở trên đôi môi dày tuyệt đẹp.

End chap 4

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Sun Jul 01, 2012 9:20 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 5
“Kế hoạch tình yêu của Sói”

Trong trái tim anh chỉ có một bóng hình
Liệu trái tim ấy có còn chỗ dành cho em?
Kí ức tang thương tràn về làm em đau đớn
Liệu đôi mắt ấy có nhìn thấy chăng?
Anh cứ bước đi bỏ em đứng lại
Mãi mãi chúng ta…chỉ là kẻ trước người sau

- Kyurin -


Jigumkaji no obdon shiganun odumiojyo

Norul mannan hu naui senghwarun kumman gathayo

Norul chum bon sungan a miracle
Nan nukkyojyo gijogun baro norangol

Life couldn't get better
Nan nol pume ango nara
Purun darul hyanghe nara
Jamdun noui ib machul koya
Life couldn't get better
Noui mame munul yoro jwo
Gude ne sonul jabayo
Life couldn't get better


Nhạc chuông báo hiệu của trường trung học Miracle vang lên, đã đến lúc để biết không khí của một buổi sáng mùa đông ở ngôi trường này tuyệt vời như thế nào rồi. Bắt đầu từ những tiếng đàn violon ngân vang khắp cái sân sau của trường, hòa quyện cùng với tiếng sáo và tiếng kèn clarinet thật là khiến lòng người ấm áp giữa cái thời tiết lạnh lẽo này. Ở một góc vắng vẻ của cái sân trường được trồng cỏ xanh mướt kia liệu có ai để ý thấy cây hoa anh đào trơ trụi đã bị mùa đông cướp đi mất những đóa hoa rực rỡ, những cành lá xanh mơn? Cái cây ấy đứng lặng lẽ ở đó chống chọi với mùa đông giá rét. Thật cô đơn nhưng cũng thật mãnh mẽ.

Dưới tán cây xơ xác là một chàng trai đứng lặng lẽ một mình. Ánh mắt của anh dường như chỉ nhìn thấy được bóng dáng nhỏ bé của một cậu con trai với mái tóc màu hồng, đôi má hồng, đôi môi hồng, chiếc áo bông khoác ngoài màu hồng, máu nghe nhạc màu hồng, đôi giầy màu hồng,… Nói chung từ trên xuống dưới toàn màu hồng. >.< Tên cậu con trai đó là Lee Sung Min. Còn chàng trai đứng cô độc dưới những tán cây anh đào kia không ai khác là Cho Kyu Hyun của chúng ta. Nhưng ánh mắt của anh liệu có chỉ nhìn một mình nó thật hay không thì còn phải xem kĩ lại đã. Ánh mắt ấy đang bận xẹt điện tới tấp vào một người con trai khác có mái tóc nâu đỏ nổi bật, đôi mắt một mí to tròn, nụ cười hở lợi dễ thương cứ nở trên môi khi nói chuyện với Minnie làm anh tức muốn chết. Cầm chặt chiếc Iphone màu đen trong tay, anh bấm như muốn đập nát cái màn hình khi di chuyển đến số điện thoại của con em gái nhiều chuyện.

- Alo. Seohyun, mau tới chỗ cái cây anh đào dưới sân trường gặp ta ngay lập tức. Ta cho cô đúng 13s thôi đó xuống trễ ta cắt cổ.

Anh dùng cái giọng nói như muốn giết người ra lệnh cho cô em gái, và lại tiếp tục xẹt những tia lửa điện khủng khiếp vể phía người con trai đó. Đúng 13s sau, Seohyun bay tới trước mặt Kyu. Thở hổn hển, cô ta lôi hộp phấn ra bắt đầu ngắm vuốt đầu tóc, lại còn hô biến ở đâu ra ngay một cái lược chải lại mái tóc của mình. Kyu đứng nhìn cô em gái trước mặt mà thấy tội nghiệp, đầu óc chắc có vấn đề rồi.

- Này! Ta đang có việc gấp nên mới phải gọi cô ra đây. Còn đứng đấy mà õng ẹo àh, muốn chết lắm phải không? - Dùng giọng nói lạnh lùng, pha chút chế giễu nói với cô. Ánh mắt nhìn cô đầy đáng sợ.

- Dạ… không… em… không muốn chết ạh… oppa có việc gì cần giúp cứ nói ạh. - Cô ta run run giọng nói.

- Thằng nhóc đằng kia tên gì vậy? Là người như thế nào? Có quan hệ gì với Sung Min? - Anh hỏi.

- Ah! Anh chàng có nụ cười hở lợi dễ thương kia ý ạh? Hihi… Anh ấy tên là Lee Hyuk Jae, nhưng mọi người đều gọi anh ấy là Eun Hyuk. Là hoàng tử bạch mã của lòng em đấy, nghe đồn rằng anh ấy có thể rap được 500 từ trong một phút, lại còn là một cỗ máy nhảy siêu hạng nữa chứ, quả một ngôi sao sáng chói đó oppa, có điều anh ấy rất lạnh lùng với con gái. Haiz. Nhưng mà như thế lại càng làm anh ấy nam tính hơn oppa nhỉ?

Nói đên đây thì Seohyun đã không thể kiềm chế nổi bản thân mình khi nhìn thấy nụ cười của Eun Hyuk. Ánh mắt điên dại, hiện lên nguyên một hình trái tim bự chảng, nhìn về phía Eun Hyuk đắm đuối như… củ chuối. Kyu thì như muốn hóa rồ với cô em gái này. Thật là không thể chịu nổi cô ta mà! Người đâu khùng hết biết, nhìn giai là mắt sáng lên

- Cái con khùng này! Theo như cô nói thì cậu ta, một người tài năng như vậy cô có mơ đến hết đời cũng không có được đâu. Nhìn lại mình đi.Mà ta đang hỏi cô đó, mau trả lời hết các câu hỏi đi. Cậu nhóc đó có quan hệ gì với Sung Min hả? - Anh gõ cái cốc lên đầu cô em gái, gắt lên.

- Dạ… xin lỗi oppa. Anh ấy là em trai của Sung Min oppa ạh. Bằng tuổi oppa luôn đó. Aigo! Đúng là đẹp trai hết biết mà.

Vẫn chứng nào tật nấy, nói được vài câu tử tế xong lại quay ra hâm dở tiếp. Anh nhìn cô em gái mà ngán ngẩm. Bước lại gần chỗ Min đang đứng, bỏ mặc Seohyun đứng đó vẫn tiếp tục nhìn Eun Hyuk chằm chằm.

- Hyukie àh! Hyung muốn ăn súp bí đỏ quá! - Sung Min cầm tay áo của Eun Hyuk mà lắc lắc.

- Chúng ta đang ở trường mà, sao có súp bí đỏ được. - Eun Hyuk gỡ tay Sung Min ra, cố gắng giải thích với hyung của mình.

- Nhưng hyung thèm ăn àh! Mùa đông lạnh thế này mà được ăn súp bí thì ngon tuyệt vời. - Min lại làm nũng, đôi mắt to tròn long lanh dễ thương kinh khủng.

- Em biết, em cũng hiểu hyung muốn ăn lắm nhưng em biết kiếm súp bí đỏ ở đâu bây giờ? - Eun Hyuk trả lời, khuôn mặt đau khổ.

- Nhưng mà hyung muốn cơ!!! Không chịu đâu. - Min vẫn tiếp tục nũng nịu.

Ở đằng sau, anh đã nghe được hết tất cả. Nhìn cảnh tượng trước mặt mà anh tức đến nổ đom đóm mắt, nhưng khi thấy khuôn mặt làm nũng đáng yêu của Minnie thì cơn tức giận ấy đã theo gió bay về đâu mất rồi. ^^ Một kế hoạch tuyệt vời đã được cái đầu bác học của anh nghĩ ra ngay lập tức, nếu Minnie của anh muốn ăn súp bí đỏ thì sẽ nhất định anh sẽ kiếm súp bí cho Minnie. Một nụ cười gian độc chiêu lại nở trên môi. Hí hửng rút cái Iphone màu đen ra lần nữa để gọi về nhà.

- Yeoboseyo? - Giọng nói của Sooyoung vang lên trong điện thoại.

Aigo, bộ nhà này hết hầu gái rồi sao? Sao cứ phải là cô người hầu ngu ngơ này chứ? Anh tự hỏi với chính bản thân mình. Giao việc cho Sooyoung không biết có bị bể kế hoạch không nữa? Cô ta là ngươi đãng trí không để đâu cho hết mà.

- Sooyoung! Ngươi nghe cho rõ nhá! Nếu có bất cứ sai sót gì xảy ra ta sẽ đuổi việc ngươi đó. - Anh căn dặn cô ta thật kĩ.

- Dạ thưa cậu chủ. - Cô ta trả lời,anh cảm giác đã nghe tiếng cô ta nuốt nước bọt đánh ực một cái.

- Mau bảo đầu bếp chuẩn bị một nồi súp bí đỏ thật hoàn hào rồi kêu Haenie mang lên trường cho ta. Trưa nay ta nhất định phải có được món súp bí ngon tuyệt vời đó, nếu không cả bác đầu bếp cũng sẽ bị đuổi việc. Ngươi nghe rõ chưa? - Anh hỏi lại cô ta lần nữa. Cúp máy điện thoại, hy vọng cái đầu óc khờ khạo của cô ta sẽ biết phải làm gì cho thật tốt.

Life couldn't get better
Nan nol pume ango nara
Purun darul hyanghe nara
Jamdun noui ib machul koya
Life couldn't get better
Noui mame munul yoro jwo
Gude ne sonul jabayo
Life couldn't get better
(Life couldn’t get better)


Bài hát báo hiệu lại vang lên, giờ ra chơi kết thúc. Các học sinh lại lần lượt về lớp học. Sân trường ấy lại trở nên thật tĩnh lặng. Anh cũng chậm rãi bước vào lớp với cảm giác phấn khích. Một lần nữa trên đôi môi dày tuyệt đẹp lại hiện lên nụ cười gian tà. Trưa nay nhất định sẽ là một buổi trưa khó quên dành cho Minnie của anh đây.

-----------------------------------

Tại ngôi biệt thự của nhà họ Cho.

- Dong Hae àh! Cậu đã nhớ nhưng gì tôi dặn chưa? Tính mạng của cả tôi và bác Choi đầu bếp đều nằm trong tay cậu đó.

Sooyoung lại tiếp tục lải nhải dặn dò lần thứ n,khuôn mặt cô ta hiện rõ hai chữ LO-LẮNG. Đằng sau là bác đầu bếp Choi, thi thoảng người đầu bếp già lại đưa khăn lên lau mồ hôi. Có thể nói, đứng giữa lò bếp nóng còn không khiến bác đổ nhiều mồ hôi như vậy.

- Tôi đã nhớ như in hết rồi. Tôi không phải là đồ ngốc. - Cậu càm ràm.

Thiệt tình là bực mình mà, từ lúc anh gọi điện về nhà đến giờ cô ta cứ làm rối cả lên. Tất cả cũng tại anh, không biết là việc quan trọng đến thế nào tự dưng đi dọa sẽ đuổi việc Sooyoung và bác Choi nếu không làm tốt nhiệm vụ. Nãy giờ Dong Hae bị quay như chong chóng với các cô hầu gái khác. Nào là Sooyoung cứ chạy tới chạy lui đánh bóng cái huy hiệu cài trên váy của cậu (anh không cho cậu thay đồ bình thường T^T), những người hầu khác thì đi chuẩn bị súp bí đỏ đưa cho cậu, còn chuẩn bị cả một chiếc xe đen bóng đang đậu ở trước cổng để chở cậu tới trường của anh,…

Sau một hồi vật vã với đám người hầu xong, cậu bước lên xe và đi đến trường. Còn đường phía trước lạ lẫm, nhưng sẽ là con đường giúp cậu tìm về với những kí ức đã mất. Không biết tại sao, có lẽ là do linh cảm, trái tim cậu bắt đầu đập mạnh. trái tim cậu bắt đầu đạp mạnh. Siết chặt bàn tay mình, cậu nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng, cậu đã quá mệt mỏi vì bị quay từ sáng đến giờ rồi.

End chap 5

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Mon Jul 09, 2012 11:15 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 6

“Nỗi lòng của Cá Ngố”


Nhìn nụ cười hạnh phúc của anh…
Nụ cười chỉ dành cho người đó
Trái tim em lại như bị xát muối
Anh vui, em cũng muốn được hạnh phúc…
Nhưng tình yêu là oan trái đã hành hạ em
Muốn chạy trốn khỏi cuộc đời…
Muốn bỏ lại cả tình yêu và kí ức
Giọt nước mắt lăn dài trên má
Một bàn tay ấm áp khẽ lau đi
Ôi vòng xoáy của tình yêu thật là nực cười quá!

- Kyurin -


- Dong Hae àh! Mau dậy đi nào, tới nơi rồi kìa. - Bác tài xế khẽ gọi.

- Dạ… Tới nơi rồi sao? - Hae ngái ngủ trả lời.

Mắt nhắm mắt mở, cậu thò đầu ra cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài. Đập vào mắt cậu là cánh cổng sắt đen to đùng chắn sừng sững phía trước. Trên cổng là một cái biển rất chi là nổi bật với dòng chữ “ Trường trung học âm nhạc Miracle” được nạm vàng sáng chói trong ánh nắng mặt trời. Sau cánh cổng đóng kín kia là một lối đi dài dẫn đến một dãy nhà màu trắng rộng lớn và sạch sẽ đằng xa. Nơi này vừa lạ lại vừa quen, khiến cho cậu hơi bối rối. Mình đã đến đây bao giờ chưa nhỉ? Cậu tự hỏi. Nhìn lên lần nữa cái biển hiệu phía trên, một hình ảnh thoáng hiện về, chập chờn trong đầu cậu. Có lẽ nào mình đã từng đến đây chăng? Mở cửa xe bước xuống tiến lại gần cánh cổng, sao càng đi càng thấy quen thế nhỉ? Cậu nhìn ngó vào trong, lòng dấy lên nỗi tò mò về quá khứ trước kia. Bỗng một người gác cổng tiến về phía cậu.

- Cô nhóc kia! Tới đây có việc gì vậy? Giờ này không ai được ra vào trường đâu. - Người gác cổng nói.

Cậu giật mình khi nghe ông ta gọi là “cô nhóc”, thật là bực mình mà, cũng tại anh không cho cậu thay đồ nên mới bị hiểu lầm là con gái. Dù sao cũng phải hoàn thành cho xong công việc thứ hai thật tốt nên câu nén cơn tức giận đang nhen nhúm trong lòng lại, lặp lại những lời dặn của Sooyoung một cách nhuần nhuyễn.

- Tôi là người hầu của cậu chủ Cho Kyu Hyun thuộc tập đoàn The Cho’s Jewelry. Tôi đến đây theo lệnh của cậu chủ, để đưa một số đồ đạc. - Dong Hae vừa trả lời vừa đưa tay chỉ lên chiếc huy hiệu sáng bóng trên ngực.

- Oh! Đợi tôi một lát, tôi sẽ cho người mở cổng cho cô ngay lập tức. - Người gác cổng thay đổi thái độ ngay lập tức, kính cẩn nói với cậu.

Cánh cổng sắt từ từ được mở ra, cậu chậm rãi bước vào. Một người bảo vệ đi tới bên cậu và hộ tống cậu vào trường. Nhìn người bảo vệ cung kính hết mực cậu thầm thán phục quyền lực tối cao của nhà họ Cho, một chiếc huy hiệu con con, một thân phận người hầu tầm thường, lại có thể là rất cao quí đối với những con người nơi đây.

Người bảo vệ bỗng rẽ ra khỏi con đường dẫn đến khu giảng đường và đi vòng ra sau. Dong Hae vội đuổi theo, lòng thắc mắc. Đây vẫn đang là giờ học mà sao anh lại không ở trong giảng đường nhỉ? Đừng nói giỏi quá không cần học nữa nha? Hae vừa đi vừa suy nghĩ cho đến khi cảm thấy một cảm giác mềm mềm dưới chân. Nãy giờ hóa ra người bảo vệ đang dẫn cậu ra sân sau của trường. Cái cảm giác mềm mịn dưới chân là do cái thảm cỏ xanh mượt ở đây mang lại. Khẽ nhắm mắt, hít căng cái không khí dễ chịu thoáng mùi cỏ tươi, lòng cậu cảm thấy thật thoải mái. Ở đây thích thật, dù đang là mùa đông nhưng cỏ vẫn rất xanh, ướt sương lạnh, khẽ vuốt ve bàn chân cậu.

Người bảo vệ bỗng dừng lại, cúi đầu chào rồi đi mất. Câu hơi ngỡ ngàng, sao anh ta có thể bỏ đi một mạch vậy nhỉ? Kyu đâu rồi? Cậu xoay người nhìn thì thấy anh đang đứng phía xa kia dưới bóng cây anh đào. Cậu bước mau đến chỗ anh đang đứng. Càng lại gần cậu càng cảm thấy anh lúc này đây thật là khác lạ, dù mới gặp anh có một ngày nhưng cậu vẫn có cảm giác như là người thân của anh vậy, thật gần gũi. Bước sát đến chỗ anh, cậu nhận ra sự khác lạ đó toát ra từ con người anh, một sức cuốn hút kì lạ. Trái tim cậu bỗng dưng đập mạnh. Anh lúc này đây đang đứng trước mặt cậu mà lại như không. Đôi mắt anh sâu hơn, khiến cậu như bị hút vào đôi mắt quyến rũ ấy. Sống mũi cao, chiếc cằm nhọn đem đến cảm giác vương giả. Anh đẹp một cách ma quái, không thực, không dịu dàng như lúc gọi cậu bằng cái tên gọi thân mật sáng nay. Đây liệu có phải con người thật của anh, rốt cuộc anh là người như thế nào nhì?

- Haenie tới rồi àh, mau đưa ta coi thử món súp bí nào. - Anh gọi cậu, giọng nói lạnh lùng lạ tai khiến Hae hơi rùng mình vì sợ. Hình như nhận ra điều đó, anh khẽ cười với cậu.

Trước đây khi ở trường anh luôn tỏ ra đáng sợ như vậy, bởi vì anh không muốn người khác lại gần mình. Umma anh luôn nói, con người rất mưu mô, tính toán. Người ta có thể cười với anh, làm những gì anh muốn ngày hôm nay để lấy lòng tin của anh và rồi ngày mai người ta có thể lợi dụng tiền bạc, dựa dẫm vào quyền lực của gia đình anh thậm chí hãm hại anh.

Lời umma nói đều là sự thật bởi chính cuộc đời của umma đã bị người ta lừa gạt một cách tàn nhẫn. Chả cần nói đâu xa, sự xuất hiện của Seohyun đây chính là điều tồi tệ nhất đối với umma anh. Cô ta là con của người hầu gái trước đây đã từng hầu hạ cho umma của anh. Umma anh rất quí người hầu gái đó bởi bà ta rất trung thành. Appa là một con người tài giỏi, một tay ông đã xây dựng nên cái công ty của nhà anh ngày nay và làm cho nó lớn mạnh lên chưa từng thấy. Ông yêu umma rất nhiều nhưng vì môt lần lầm lỡ mà đã có thai với người hầu gái kia. Lần đó pama đã cãi nhau gay gắt và cuối cùng umma anh phải bỏ nhà mà đi.

Sau này anh và umma mới phát hiện ra sự thật rằng chính người hầu gái đó đã cố tình quyến rũ và lừa lọc appa để có thể tiến thân vào ngôi nhà danh giá này. Anh đã cầu xin rất nhiều lần mong umma quay về thế nhưng vô ích. Người hầu gái đó nay đã trở thành mẹ kế của anh. Rất nhiều lần anh đã cãi nhau với appa nhưng ông nhất quyết không chịu đuổi cổ con nhỏ Seohyun và người hầu gái đó ra ngoài. Dù rất ghét cô ta và người mẹ kế nhưng nghe lời umma dặn phải sống cho thật tốt nên anh không thèm để ý đến mấy chuyện này nữa.

Sau tất cả thì umma luôn là người anh yêu quí và tôn sùng nhất, lời umma nói anh luôn nghe theo nhưng nhìn đôi mắt thoáng vẻ lo sợ và khuôn mặt của cậu anh lại cảm thấy tin tưởng con người này, cậu quá ngây ngô, quá tốt bụng nên chắc chắn sẽ không làm vậy với anh. Dù chưa biết được hết về cậu nhưng với cái tính cách kia, anh chắc rằng cậu sẽ không phải là người có thể tính toán, bày mưu mô. Anh quyết định sẽ cãi lời umma một lần, đặt niềm tin vào cậu và sẽ coi cậu như người bạn thật sự của mình. Cuộc sống sẽ cô đơn biết mấy nêu không có một người bạn thật sự và có lẽ do duyên số nên anh đã chọn cậu. Người bạn duy nhất của anh, hy vọng sẽ không bao giờ phản bội lại anh.

Hae lén nhìn dáng vẻ Kyu hiện giờ, cậu không còn cảm thấy sợ nữa, cái nụ cười nhẹ nhàng của anh dành cho, cả cái ánh mắt chân thành kia nữa khiến cậu bỗng dưng tin tưởng rằng đây mới chính là con người thật của Kyu.

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy cái túi trên tay cậu. Hai bàn tay thoáng chạm nhau, bàn tay anh thật ấm áp khiến cho Hae cảm thấy như có một luồng điện nào đó chạy dọc qua người. Mặt cậu đỏ lên trông thật đáng yêu.

- Này! Haenie lạnh àh? Sooyoung không mặc đủ áo ấm cho Haenie hả? Cái con Sooyoung đãng trí này thật là. - Tên sói đáng ghét nhà anh lại làm tim cậu đập mạnh rồi.

Kyu thật là không biết ý tứ gì cả. Ngang nhiên đưa hai bàn tay ấm áp của mình lên ôm gọn lấy khuôn mặt cậu mà xoa xoa hai cái má đang càng lúc càng đỏ lên.

Life couldn't get better
Nan nol pume ango nara
Purun darul hyanghe nara
Jamdun noui ib machul koya
Life couldn't get better
Noui mame munul yoro jwo
Gude ne sonul jabayo
Life couldn't get better

Bài nhạc hiệu quen thuộc lại ngân vang, báo hiệu giờ ăn trưa tới. Không khí xung quanh bắt đầu ồn ào.

- Hôm nay ta sẽ phải nhờ đến Haenie nhiều rồi. - Anh khẽ nói.

- Nhờ chuyện gì vậy hả Kyu? - Dong Hae ngây ngô hỏi.

- Ai cho Haenie gọi ta là Kyu hả? Mau gọi là cậu chủ xem nào. - Kyu cốc yêu đầu cậu, mắng.

- Không đâu. Thích gọi là Kyu cơ! Kyu àh, Kyu ơi, Kyu cần nhờ Haenie cái gì vậy? - Cậu lè lưỡi trêu anh.

- Aigo… Haenie thật là >.< - Anh than. Bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên.

I wanna love you, i wanna love you
Yeah listen! baby naege baby naui dunune
neo hanamani sara sumsuineun de
geunde wae ireohke noemu nado meongose na heullo nimkin che (jeomjeom meolleo jine)
Ne saraminde (geu nuga mworahaedo)
Neon nae yejande (keuge euichyeodo)
Neomanisseumyeon I’ll be OK
ijen naega neol jigyeo julke
Baby you know because

- Yeoboseyo? - Anh nói với người trong điện thoại.

- Đại ca… - Tiếng người bên kia loáng thoáng vang ra ngoài.

- Rồi, mau mang ra đây đi. - Anh nói, giọng lại lạnh lùng khác hẳn cái giọng vừa nói với cậu.

Anh cúp điện thoại và đứng yên chờ đợi. Một lúc sau, một đám người đi tới khiêng theo một chiếc bàn gỗ dài giống như bàn để đi picnic. Họ cúi đầu chào Kyu rồi tất bật khiêng tới dưới gốc cây anh đào. Anh lại cái bàn và ngồi xuống, cậu lẽo đẽo theo sau.

- Lát nữa ta phải gặp người đó rồi. Nên Haenie cứ đi chơi lòng vòng quanh trường đi nhé! - Anh nói, đôi môi khẽ cười, một nụ cười cậu chưa thấy bao giờ, ánh mắt hiện lên niềm hạnh phúc.

- Người đó là người mà Kyu thích phải không? - Hae bật hỏi, trái tim chợt cảm thấy đau nhói, cậu không thích nghe câu trả lời của anh chút nào. Rốt cuộc người khiến Kyu có được ánh nhìn ấm áp và hạnh phúc như vậy có thể là ai chứ?

- Phải. Người đó rất dễ thương và đáng yêu. Đặc biệt là tiếng đàn của người đó rất hay, nêu Haenie nghe thấy được tiếng đàn đó nhất định cũng sẽ thích thôi. Nhưng ta đã chấm cậu ấy rồi nên Haenie không được dành với ta đâu!- Anh vừa nói vừa cười thật hạnh phúc làm tim cậu như bị xạt muối vậy. Đau quá!

- Tình cảm Kyu dành cho người đó rất nhiều nhỉ? Chắc người đó cũng thích Kyu lắm. - Hae nói, giọng đã có phần hơi run run.

- Uhm. Tiếc là mọi chuyện không đơn giản như vậy. Ta làm tất cả những việc ngày hôm nay là để người đó thích mình đấy. Súp bí đỏ là món ăn mà người đó thích nhất, hy vọng sau hôm nay người đó sẽ chấp nhận ta.
- Anh nói với ánh mắt quyết tâm xen lẫn niềm hạnh phúc vô bờ.

- Thôi mau đi chơi đi lát nữa ta sẽ đi tìm Haenie nhé! Còn giờ ta phải đi thực hiện nhiệm vụ cao cả đó là đánh cắp trái tim của người đó đây. - Anh lại cười hạnh phúc và xoa đầu cậu.

Cậu tạm biệt anh rồi quay đầu bước đi thật nhanh như muốn chạy trốn. Cậu không hiểu được bản thân mình nữa rồi, đầu óc cậu cứ quay cuồng với những hình ảnh của anh. Cậu… hình như cậu đã… thích anh mất rồi… phải không vậy? Tình cảm này liệu có phải là thật, cậu thậm chí còn chưa hiểu hết được con người anh cơ mà. Nhưng anh là người tốt và anh cũng đang rất cô đơn. Cái ánh mắt đượm buồn khi anh nói rằng người đó chưa thích anh lại hiện về. Rồi cả nụ cười hạnh phúc có lẽ không bao giờ dành cho cậu khi anh nhắc về người đó. Một người con trai tuyệt vời như thế đã khiến cho trái tim cậu đập mạnh. Giờ đây trái tim ấy lại đau nhói lên khi biết anh đã có người khác. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh rồi, cậu đuối sức và mệt mỏi nhưng vẫn phải cố gắng chạy trốn khỏi những câu chuyện tình yêu rắc rối này. Đâu mới thật sự là lời giải đáp cho tình yêu?

Tình cảm này của em
Liệu có chăng là sự thật?
Hay chỉ đơn giản…
Là chút rung động thoáng qua
Dù thế nào đi nữa nó cũng đã khiến em đau
Em muốn chạy trốn nhưng lại như muốn đi tìm
Một lời giải đáp cho trái tim yêu thương.

- Kyurin -


Cậu đã bước vào khu giảng đường từ lúc nào không hay. Lang thang qua khắp các hành lang chật cứng học sinh, tới hết các phòng học. Nơi đây hình như cậu đã tới một lần rồi, mọi thứ thật mơ hồ. Cánh cửa gỗ to đề chữ “Hội trường” đập vào mắt. Cậu bỗng cảm thấy hồi hộp.

Những hình ảnh về cái sân khấu đáng sợ lướt qua, những câu nói xin lỗi để từ chối cậu một điều gì đó vang lên lùng bùng trong tai, cái đàn piano trắng cậu vừa yêu cũng vừa ghét như đang trế diễu cậu. Tất cả cứ liên tục hiện lên trong đầu.

Lấy hết can đảm, cậu khẽ tiến lại đẩy cửa bước vào. Lần theo từng bậc thang dẫn xuống cái sân khấu sáng ánh đèn vàng mờ ảo. Ánh đèn ấy đẹp một cách lung linh, huyền ảo nhưng khiến cậu cảm thấy sợ. Cây đàn piano màu trắng trang nhã nằm im bên một góc sân khấu.

Ping! Ping! Poong! Poong! Ping!

Tiếng đàn trong trẻo vang lên khi cậu lướt nhẹ bàn tay bấm lên những phím đàn. Một cảm giác thích thú ào đến cuốn đi nỗi sợ. Cậu kéo ghế ngồi xuống và để bàn tay mình dẫn lối đi tìm về những kí ức đã mất.

jam-iwa jam-iwa
i jit-eun nunmul kkeut-e kkeut-iwa
nae bang changmun bakk gwansim bakk deung dollin
chaelo myeochil bam-iga ne gieog-i
cheoeum biga naelin nalbuteo
jeoj-eun majimagkkaji
ginagin teoneol sog eodumdo kkumsog eseon
jogeum cheoncheonhi seumineunde
geudaeui gieog dolgo dol-abwado
pihaegal sueobsneun geu mal
heeojim-ui kkeut-e dala
dasi dol-a dasi dol-a
neulisneulis ssah-aon sumanh-eun gamjeongdo
neulisneulis dam-aon sumanh-eun chueogdo
jogeumman deo neulisneulis ij-eulge andante


Dong Hae vừa đánh đàn vừa hát, cậu không nhớ vì sao mình biết bài hát này, làm sao cậu đánh đàn được và làm sao cậu biết hát. Cậu như chìm đắm vào bài hát, tiếng đàn tiếng hát tuyệt vời ấy cứ vang vọng khắp hội trường.

Giấc ngủ đã đến, giấc ngủ đã đến
Đã đến khi những giọt nước mắt ngập tràn ngừng tuôn

Bên ngoài cửa sổ phòng, không màng quan tâm, quay lưng lại
Anh đã trải qua bao nhiêu đêm cùng kỉ niệm về em

Kể từ ngày mưa đầu tiên
Cho đến lúc cuối ướt đẫm
Chầm chậm, từng chút, thấm đẫm vào trong giấc mơ
Và cả con đường hầm sâu hút tối tăm

Lời nói ấy, dù cho anh có đi vòng quanh kí ức của em
Cũng không thể nào tránh né
Đã đến hồi cuối của sự chia tay rồi
Hãy quay trở lại, hãy quay trở lại
Chầm chậm, chầm chậm, những xúc cảm chồng chất
Chầm chậm, chầm chậm, những kỷ niệm tích góp
Chỉ một chút nữa thôi, chầm chậm, anh sẽ quên đi


Bài hát ấy như kí ức trong cậu cứ ngân nga mãi. Một bóng dáng đã đứng sau cánh gà từ lúc nào, cứ nhìn cậu và lắng nghe cậu hát.

Tách!

Bỗng những giọt nước long lanh từ đâu rơi xuống những phím đàn. Sờ lên khuôn mắt đã ướt nước mắt từ bao giờ cậu tự hỏi tại sao mình lại khóc nhỉ? Một nỗi buồn không rõ tên tràn về khiến mắt cậu nhòa nước. Hae bất đầu khóc nấc lên, không kìm chế được. Đầu cậu đau kinh khủng, tại sao cậu lại khóc chứ? Những hình ảnh mờ ảo lướt qua đầu, cậu muốn chạy trốn lần nữa. Tại sao lúc nào cũng phải trốn chạy? Cậu có lẽ quá yếu đuối nên không bao giờ dám đối diện với mọi thứ. Cậu căm ghét bản thân mình quá, nghĩ đến điều đó lại khiến nước mắt cậu tuôn ra nhiều hơn.

Định đứng dậy bỏ đi nhưng sức lực cậu như kiệt quệ vì cơn đau đầu. Ngã xuống khỏi cái ghế với đầu óc cứ mụ dần đi. Bóng người nãy giờ đứng trong cánh gà tiến lại về phía cậu. Một bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại. Ánh mắt thật xót xa nhìn thân người cậu đang mềm nhũn ra. Đôi lông mày của Hae cứ liên tục nhăn lại, cậu ngất đi trong trạng thái đầy mộng mị. Bàn tay mạnh mẽ ấy đỡ lấy cậu, ẵm cậu lên và bế ra khỏi hội trường.Vòng tay ấm áp và mùi hương của dâu tây nhẹ thoáng qua đã khiến Dong Hae yên tâm hơn, nhẹ nhàng đi tìm về với những kí ức đã mất…

End chap 6

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Mon Jul 09, 2012 11:17 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 7

“Hạnh phúc đến”


Em có biết câu truyện cổ tích

Về chàng hoàng tử và công chúa lọ lem?

Sau mỗi cơn mưa đều sẽ là cầu vồng bảy sắc

Đem hạnh phúc đến bên đời

Anh nguyện sẽ làm một thiên thần như trong cổ tích

Biến cuộc đời em thành câu truyện cổ đẹp nhất thế gian

Tỏa ánh sáng diệu kì cho một mình em thôi

- Kyurin -



- Wow!!! Cái mùi súp bí đỏ ở đâu thơm quá đi àh. - Sung Min không khỏi thốt lên.

Xung quanh không khí giờ đây là một cái mùi thơm ngọt ngào và béo ngậy. Mùi thơm đó khiến cậu liên tưởng đến một nồi súp bí đỏ to đùng. Cái món súp vàng ươm màu của bí đỏ ngòn ngọt, nóng hổi, thơm nức mũi ấy chắc hẳn đang nằm đâu đó rất gần đây. Ôi nghĩ đến thôi là cậu đã thèm lắm rồi. Sung Min bèn lần theo cái mùi hương lan tỏa một cách chóng mặt trong không khí mà đi tìm cái nồi súp bí tuyệt vời kia.

- Aigo! Món súp này ngon quá mất. Nhất định về phải tăng lương cho bác Choi rồi. - Kyu la lên sau khi đã chén bay nửa nồi súp.

Anh cứ thế mà ăn không ngừng nghỉ. Cái nồi súp càng lúc càng vơi trong khi đáng nhẽ ra nó là để anh dành tặng cho con thỏ đáng yêu của mình. Haiz nói ra thì xấu mặt sói ta mất nhưng thôi để au đây tiết lộ cho nhé!
Anh lôi cái nồi súp bí từ trong cái túi mà Hae mang tời, mở ra định coi bác đầu bếp nấu thế nào. Ai ngờ cái mùi thơm quyến rũ kia khiến anh không kìm nổi mà cầm ngay cái thìa múc thử một thìa. Kết quả là vừa ăn xong một thìa đó đã cuốn phăng đi cái mảng mang tên “lí trí” của anh. “Một thìa, chỉ một thìa nữa thôi. Nãy mình…..nếm chưa đủ vị.” Anh tự nhủ với bản thân. Vậy mà cái gọi là một thìa đó đã ra thành bao nhiêu thìa rồi không rõ. Cuối cùng sau một hồi, nửa cái nồi súp đã không cánh mà bay.

Hơn cả sức tưởng tượng của thần thánh, anh như chẳng còn biết trời chăng nhân sự ý tứ như thế nào nữa, cứ thế mà cắm đầu vào ăn, ăn không biết ngừng nghỉ. Mặc kệ có hay không rằng người đó hôm nay có đến. Vứt hết cái thứ mang tên thể diện, kiêu hãnh mà có thể mất bất cứ lúc nào nếu như có ai đó vô tình chụp được cái cảnh này. Mà chắc chả có tên ngốc nào dám làm trò đó đâu, trừ khi tên đó nhớ ông bà tổ tiên quá nên muốn đi thăm thôi. Khẽ nhếch mép cười, anh lại tiếp tục ăn.

Cách đó không xa, một người đang lặng lẽ, lén lút ngắm một “…” với ánh mắt mang đầy sự thèm thuồng và ham muốn, chẳng khác gì đứa trẻ lên ba sáng mắt lên khi nhìn thấy món đồ chơi lạ. Hai chân cậu thoăn thoắt chạy tới, định bụng sẽ ngồi xuống và giơ đôi mắt thỏ con ra để cầu xin cho được cái tình yêu cao cả của mình nếu cậu không nhận ra đó chính là cái tên biến thái hôm nọ đã tỏ tình với cậu. Nhanh như cắt cậu vội vàng ra nấp sau cái cây gần đó.

Sung Min quả thật không biết phải nói sao khi thấy cái cảnh tượng này. Kiềm chế cái ham muốn của mình lại, cậu khẽ ló đầu ra liếc nhìn và…

Anh chàng hôm nọ giờ đây thật là khác quá, suýt nữa cậu nhận không ra rồi. Cũng phải thôi, có ai đời hôm bữa đi tỏ tình nhìn “men-lì” như thế mà bữa nay lại ngồi ăn súp như con nhà chết đói.

Cậu khẽ cười.

Cái khuôn mặt đẹp trai kiêu ngạo đầy tự tin hôm trước biến mất thay vào là khuôn mặt hào hức tèm lem súp bí đỏ y như con nít. Nhìn thật là chả ra dáng một thằng con trai khí chất đầy mình ở đâu nữa rồi.

Bỗng một nụ cười rất ngây thơ, giống như một đứa trẻ lần đầu được ăn kem hay bánh nở trên khuôn mặt tên biến thái kia làm cậu khẽ giật mình. Dễ thương thật!

“Dễ thương? Mo? Mình nói hắn dễ thương? Aish! Cái gì thế này? Tên biến thái đó thì dễ thương ở chỗ nào chứ?! Nhưng mà công nhận nhìn cái vẻ mặt ánh lên sự vui sướng của hắn nhìn trông rất ngây thơ, không hề đáng ghét chút nào…” Cậu thầm nghĩ.

“ Cái gì?... Khoan đã… Hắn…? Ngây thơ…? Aish! Lee Sungmin mày điên thật rồi! Tỉnh táo lại đi, mày đến đây là vì nồi súp cơ mà!”. Cậu lại tiếp tục tự nói chuyện một mình. “Đúng vậy…đúng rồi, nồi súp……SÚP?!”

Choàng mình tỉnh giấc sau một hồi vòng vo tam quốc, cậu khẽ lắc mạnh đầu cho tỉnh táo lại. Dù có là thật hay không chuyện hắn có thể cười dễ thương như vậy, mình cũng phải đụng vào nồi súp đó ít nhất một thìa! Hạ quyết tâm, cậu chân nọ đá chân kia, ngồi phịch xuống cái ghế đối diện anh mà nở nụ cười đẹp chết….sói. Mắt lại còn cứ thế mở to, nhìn chằm chằm vào cái thứ quyến rũ màu vàng ươm kia mà chẹp chẹp cái đôi môi đỏ hồng quyến rũ.

Cạch!

Cái thìa trên tay anh rớt ngay xuống bàn. Mắt cứ đờ ra nhìn cậu với khuôn mặt ngây ngây ngô ngô. Nói thằng ra là ngố không để đâu cho hết, chắc là học lỏm được từ bạn cá đây mà. Mất hình tượng quá đi thôi.

- E hèm… - Min thấy anh như vậy thì đằng hắng một tiếng.

- Anh… àh… ờh… miệng anh vẫn còn dính súp kìa. - Sung Min nói nhỏ, đưa tay ra chỉ lên mặt anh đầu cứ cúi gằm xuống.

- Bên phải ý….- Giọng cậu cứ nhỏ dần, sao tự dưng lại thấy ngượng thế không biết.

- Hả?... Ah!!! Ờ cám ơn Minnie! - Sói ta vừa bừng tỉnh liền quay ngoắt 180 độ. Rút cái khăn tay ở trong túi ra lau miệng rồi lại cười gian nhìn con thỏ ngây thơ trước mặt cười đểu cáng. >’’<

- Không có gì. - Min đáp.Hơi run người khi nụ cười của Kyu xuất hiện. Hic! Con Sói của ngày hôm trước đã trở về rồi~ T.T

Giờ đây Min mới cảm thấy mình đã sai lầm khi ngồi xuống thì đã muộn mất rồi. Cũng tại cái nồi súp nó hấp dẫn quá chứ bộ (quay sang đổ thừa cho nồi súp). Nhìn cái nụ cười đê tiện của anh là cậu lại muốn đấm cho thêm cái nữa. Ấy thế mà bữa trước mới đánh con nhà người ta một cái nhẹ thôi cậu đã phải mất ăn mất ngủ lo anh ta có bị sao không rồi. Lần này cậu phải cố mà nhịn thôi. - “Cố gắng mà nhịn thôi Lee Sung Min àh!!!”

- Minnie còn nhớ Kyu ta chứ? - Anh vừa hỏi vừa xách cái mông qua ngồi kế bên cậu.

- Àh… Cái tên biến thái với nơron thần kinh không ổn định như anh tôi có muốn quên cũng không được nên tất nhiên là phải nhớ rồi.

Sung Min cố gắng ngồi xích ra xa cái tên sói lai dê kia. Cái giọng điệu của anh ta thật là đáng ghét. Bữa trước xưng hô đàng hoàng lắm mà giờ thì… đây chắc mới là cái bộ mặt thật của anh. Cậu bèn tỏ ra bình thường trở lại rồi nói toàn những từ ngữ lạnh lùng như tát nguyên một gáo nước lạnh vào mặt anh.

- Nè sao Minnie nỡ nói nặng lời thế chứ? *chấm nước mắt* Người ta thích Minnie thật lòng đó. - Anh làm mặt buồn so, chưng nguyên đôi mắt cún ra nhìn cậu.

- Làm sao mà tôi tin anh được chứ… Anh nên biết mình là cái tên khùng điên biến thái mà tôi nghĩ có vấn đề về đầu óc đấy nhá. - Sung Min lại phun thẳng vào mặt anh một câu. Hình như cậu không có chút rung động nào với cái khuôn mặt cún con kia thì phải?

- Thật là từ trước đến giờ chưa ai làm ta nghĩ nhiều đến như Minnie đâu. Mà Minnie có biết rằng con người ta chỉ cần 3s để yêu một người mà mình mới gặp lần đầu không. Đó được gọi làtình-yêu-sét-đánh đấy~. - Anh vừa giải thích vừa cười thật tươi làm tim ai đó khẽ trật nhịp. Nụ cười của anh rất đẹp.

- Chuyện thật là nhảm nhí. Tình yêu sét đánh cái con khỉ gì chứ? Đầu óc anh có khi thật sự có vấn đề mất rồi.
- Cậu cố gắng che giấu cảm xúc kì cục đang dâng trào trong lồng ngực, cười xòa,phẩy tay ra vẻ không quan tâm nói với anh.

- Minnie không tin thì thôi. Ta nhất định sẽ làm cho Minnie phải đổ gục trước ta cho mà xem. Keke. - Anh tự hào nói, gửi ngay một nụ hôn gió tới bạn thỏ đang đỏ mặt ngồi cạnh.

- Này, cái gì mà đổ gục chứ. Đàng hoàng lại chút đi, dù sao tôi cũng học lớp trên đó. - Cậu làm mặt lạnh rồi nói. Khẽ đưa tay ra đánh anh một cái.

- Đừng tưởng Kyu đây khờ khạo àh. Minnie đừng lo ta điều tra hết rồi. Tưởng gì. Hahaha - Anh cười đểu nhìn cậu.

- Sao anh dám điều tra về tôi vậy hả cái tên biến thái kia?Có biết như thế là vi phạm quyền riêng tư của người khác không??? - Cậu nhăn mặt nói với anh. Đánh anh một cái vào vai đau điếng.

- Anh đã điều tra được cái gì khai mau. - Mặt mày nhăn nhó như khỉ ăn ớt, cậu túm cổ áo anh hạch hỏi.

- Minnie sinh ngày 1 tháng 1 nên được đi học sớm phải không? Tính ra cũng bằng tuổi ta thế mà bữa trước Kyu ta phải gọi là hyung, mất mặt quá thể. - Anh lại cười đểu hỏi cậu.

- Có gì mà mất mặt chứ? Anh cứ thích tự sương nhỉ. - Cậu lầm bầm.

- Không phải là tự sướng đâu, từ bé giờ ta chưa từng gọi ai là hyung cả. Toàn người ta phải gọi không àh. Keke. - Anh trả lời, vẫn là cái nụ cười đểu đó.

- Dù sao tôi vẫn được tính là lớn tuổi hơn anh mà. - cậu hết cách bèn sài tới chiêu làm nũng, phụng phịu cái mặt ra sau khi không thể cãi lý với anh.

- Vậy là Minnie đáng yêu muốn làm người lớn sao? Vậy để ta gọi Minnie là bác nhé keke. Chịu không? - Anh cười gian nhìn cậu, đưa hai tay lên bẹo đôi má phúng phính dễ thương của cậu.

Thực ra thì có thích anh cũng không gọi ai là hyung được lâu, không quen một chút nào. Cả đời có biết coi ai là hyung mình đâu. Từ bé mọi người đều phải gọi anh là cậu chủ hay đại ca. Anh thường phải sống với cái uy danh là người trên tất cả mọi người chẳng khác nào một bậc đế vương. Rồi quen dần giờ anh toàn xưng “ta” với người khác. Cái cách xưng hô kì cục mà nhiều lần bị umma nhắc nhở nhưng do từ bé đã vậy nên không sửa được nữa.

- Cái tên đáng ghét. - Cậu nói, hất tay anh ra khỏi mặt mình.

Dám gọi cậu bằng bác thử đi áh là chết không toàn thây đó. Cậu là người tính tình rất chi là trẻ con, đáng yêu, đáng mến đủ cả mà. Hyukie cũng thường khen cậu dễ thương ^^ Ai nhìn cũng chỉ bảo cậu dễ thương chứ chưa ai nói cậu già như tên Sói mặt dê này hết á!!! Thật là đáng ghét, chắc tại hắn ghen tị với vẻ dễ thương của cậu đó mà. (Cậu bắt đầu ngồi tự sướng về bản thân mình, không quên đá đểu đến bạn Sói)

- Thôi không thèm cãi nhau với Minnie nữa. Súp bí đỏ nè! Ăn không? - Anh vừa hỏi vừa chìa nồi súp ra.

- Cho tôi thật àh? - Sung Min nói, hai mắt sáng lên nhìn nồi súp.

- Hì hì cho Minnie đó. - Anh nhắc lại rồi cười thật tươi, một nụ cười thật sự chứ không phải cái nụ cười đểu thường trực.

Sung Min choáng váng trước nụ cười đó. Cái nét gian tà kia bay đâu mất. Nụ cười của anh đẹp thật, cậu muốn thấy nó lần nữa quá. Sự thật từ bữa gặp anh đến giờ, thỉnh thoảng cậu vẫn nhớ đến anh, nhớ đến ánh mắt của anh. Ánh mắt ấy có cái gì đó rất đặc biệt. Một ánh mắt biết nói. Trái tim cậu không biết từ lúc nào đã đập mạnh liên hồi khi nghĩ về anh. Có lẽ anh không phải là người xấu xa cho lắm chỉ hơi khùng chút thôi nhỉ?

- Này! Minnie không thích súp àh? Xin lỗi vì đã ăn gần hết nhé *gãi đầu* đáng lẽ ra là để dành hết cho Minnie đó. - Anh lay vai cậu, ngại ngùng nói. Khuôn mặt đáng yêu kinh khủng. Đẩy nồi súp sang cho cậu.

Dù sao cũng phải ăn đã, cậu đã suy nghĩ nhiều rồi, có thực mới vực được đạo chứ. Cầm cái thìa lên và xơi tái chỗ súp còn lại. Cậu thầm cảm ơn anh, món súp ấy đúng là ngon chết mất thôi.

- Aigo!!! Ngon quá!!!

Sung Min cứ múc liên tục, giờ thì cậu hiểu vì sao lúc nãy anh ăn điên cuồng đến vậy rồi. Những thìa súp đầy ắp cứ thế chui tọt vô da dày cậu. Vị ngọt của bí, béo ngậy của kem tươi đọng trên đâu lưỡi cậu làm cậu thèm thuồng vét sạch bách cái nồi. Món súp này ngon sao lại có thể ngon đến thế chứ?

- Vậy sau này ngày nào ta cũng mang súp bí cho Minnie ăn nhá! Chịu không? - Anh hỏi, một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi hiện lên nơi đáy mắt.

- Chịu!!!!!!!!!!!! - Min chu dài cái mỏ hồng xinh xinh ra trả lời anh, nãy giờ chỉ mong anh ta nói câu này. Lúc nãy còn cãi nhau chí chóe mà chỉ vì một nồi súp bạn Min đã bị mua chuộc.

Một nụ cười như thiện thần tỏa ánh nắng chói mắt nở trên đôi môi cậu. Anh vừa nhìn thấy là đứng hình ngay tại chỗ. Người bình thường nhìn vào thì chắc là phải chết vì mất máu mũi rồi. Ánh mắt cậu lúc đó mở to hiện lên niềm vui, khuôn mặt bừng sáng lên làm anh muốn chết lâm sàn. (Au cũng muốn chết đây!!! ^^)

- Này. Anh có sao không? Này! - Sung Min lay lay Kyu, tay hua hua trước mặt anh.

- Àh… Àh không sao. Hì hì - Anh giật mình thức tỉnh, cười xòa.

Khẽ ngẩng đầu lên, anh lại giật mình lần nữa. Gần quá! Minnie không biết từ lúc nào đã gí sát khuôn mặt mình vào khuôn mặt anh. Cái khoảng cách giờ đây làm cho anh khó thở, nhịp tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực. Mắt anh không thể không nhìn thấy cái đôi mắt to tròn đang chằm chằm nhìn anh, đôi môi hồng mềm mịn vẫn còn vương ít súp bí đỏ đang cách đôi môi của anh một khoảng cách rất chi là nguy hiểm. Anh ngây người ra, chỉ còn biết nhìn cái khuôn mặt dễ thương phía trước chằm chằm.

Hai cặp mắt cứ thế nhìn nhau mà chớp chớp. Cái khoảng cách nguy hiểm kia càng lúc càng sát lại. Anh thậm chí còn có thể ngửi thấy cái mùi hương vani ngọt ngào toát ra từ người cậu. Tiếng hai trái tim của hai con người kia cứ thế theo khoảng cách giữa hai đôi môi mà đập lia lịa liên hồi. Không gian gần như ngưng đọng trong khoảnh khắc đó. Khoảng cách giữa hai đôi môi lại tiếp tục gần hơn nữa… gần hơn nữa… một chút xíu nữa thôi… thì…

- Ah… Ah… Tại tôi thấy người anh cứ đờ ra nên tôi… Ơh… Dù sao thì món súp cũng rất ngon, lần sau anh mang cho tôi nữa nhé!

Sung Min giật mình quay mặt đi chỗ khác làm anh không thấy được khuôn mặt cậu lúc này, có điều anh dám chắc là nó đang đỏ lên nhờ nhìn thấy được thấp thoáng hai cái vành tai ửng hồng bên dươi bộ tóc hồng. Lời nói của cậu thì cứ ấp a ấp úng làm anh bật cười. Cậu đáng yêu quá! Anh khẽ đưa tay lên xoa đầu cậu, cảm nhận sự mềm mượt của mái tóc cậu anh thầm nghĩ - “Minnie bắt đầu có cảm tình với mình rồi này, hạnh phúc quá.”

Cậu vẫn cứ ngồi ngẩn ngơ nãy giờ, quay lưng lại không dám nhìn anh nữa. Sao lúc đó tim cậu lại đập mạnh thế cơ chứ, không biết anh có nghe thấy không nữa? Mà công nhận là nhìn gần anh ta đẹp thật, phải nói là rất đẹp. Đôi mắt ấy sâu thẳm như muốn hút người ta vào vậy. Nhìn sâu vào đó cậu cảm giác như nhìn vào nơi sâu nhất của con người anh ta. Lại còn chưa kể đến cái đôi mồi dày quyến rũ đó nữa chứ, suýt thì cậu đã được mi đôi môi ấy rồi. Vò tung mái tóc mình lên, cậu thật sự muốn điên quá!

- Nè ăn xong chưa vậy để ta còn kêu người dẹp nữa chứ, món súp sắp nguội lạnh rồi kìa, hay là muốn ta đút? - Kyu khều Sung Min, xoay người cậu lại rồi cầm cái thìa lên tọng hết chỗ súp còn lại vô miệng cậu.

Mặt Sung Min giờ đây nhăn như khỉ, xấu xí tệ (sorry Khỉ oppa ^^). Cậu cứ vùng vằng không muốn để anh đút. Chốc chốc cứ len lén đưa mắt lên nhìn anh rồi lại cúi xuống đỏ mặt. Trông bộ dạng lúc này của cậu người ta không thể đoán ra là đang vui hay là đang khó chịu nữa.

- Kh… khì… - Anh không nhịn được khẽ cười.

- Sao sắc mặt gì kì cục vậy? Trông khó coi quá đi àh. - Anh đưa tay chọt cậu một cái.

- Không sao hết. - Cậu đáp cụt lủn.

- Nè, bộ Minnie thích ta rồi hả? - Anh giả bộ ngây thơ hỏi rồi lại cười gian tà khi thấy khuôn mặt cậu đỏ lên.

- Tên biến thái kia đừng có ăn dưa bở nữa. Tôi mà thèm thích anh àh? - Cậu đứng bật dậy chống trả. Không kìm được đưa luôn chân đạp anh một cái ngã lăn quay xuống đất.

- AHHH… *té dập mông* Chắc bị ta nói trúng tim đen rồi àh? Làm gì ghê thế chứ >.< sức hấp dẫn của ta có không cưỡng lại được cũng chì là chuyện bình thường thôi. - Anh nằm bẹp lun dưới đất tự sướng về bản thân. Vẫn còn dai lắm, tiếp tục chọc cậu.

- Anh đúng là đồ điên… đồ… đầu óc có vấn đề rồi!!! - cậu chu mỏ cãi lại. Lấy chân định đá anh cái nữa. Ai dè mất đà, vấp cái chân ghế té luôn xuống bãi cỏ.

- Hahahaha… hahahahaha… - Anh lăn ra cười nghiêng ngả khi nhìn thấy bộ dạng cậu, làm cậu càng tức thêm.

- Yaaaaaa… Cái ghế chết tiệt. - Cậu bực mình đá lại cái ghê. Liếc anh đến rách mắt, phủi quần đứng dậy.

- Hahahahaha… Giờ mới biết Minnie cũng có khiếu làm diễn viên hài lắm đó… hahahaha. - Anh tiếp tục cười lăn lộn dưới đất.
Tiếng la hét và tiếng cười giòn tan huyên náo cứ thế ngân vang khắp sân trường vắng vẻ. Mọi người đều đã vào lớp từ lúc nào.

End chap 7

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Mon Jul 09, 2012 11:25 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 8

“Ký ức buồn”

Nước mắt lại khẽ rơi trong vô thức

Em là con người yếu đuối vậy sao?

Muồn tồn tại ở đời với nhiều sóng gió, đau thương

Cần có sự mạnh mẽ mới có thể vượt qua được

Một người yếu ớt như em sao có thể chịu nổi…

Vậy hãy nắm lấy tay anh, tựa vào vai anh này

Anh sẽ bảo vệ cho em khỏi sự vô tình của cuộc sống.

- Kyurin -



Những hình ảnh chập chờn lướt nhanh qua đầu của cậu. Chúng làm cậu đau như muốn nổ tung ra.

Một người đàn ông gầy gò vẻ mặt khắc khổ, lặng lẽ đứng ngoài cửa lớp học nhỏ. Ông vừa muốn vào vừa lại sợ sẽ phá hỏng cái khoảnh khắc đẹp lung linh trong căn phòng đó.

Một cậu nhóc tầm 5 tuổi, gương mặt dễ thương, lanh lợi đang chơi đàn. Những ngón tay nhỏ xinh lướt trên phím đàn.

Cạch!

Cánh cửa lớp nhẹ nhàng mở ra, người đàn ông kia dợm bước tiến vào. Dù đã rất nhẹ nhàng mong không làm phiền gì đến cậu nhóc, nhưng vừa nghe thấy tiếng cửa mở, cậu đã mau mải quay đầu lại ngó.

- Ah! Appa! - Cậu nhóc vừa nhìn thấy ông đã nhanh chóng tụt xuống khỏi cây đàn, lao vào vòng tay đang dang rộng.

- Haenie của appa chơi đàn hay lắm! Appa tự hào về con. - Ông khẽ ôm cậu vào lòng, xoa đầu, nói nhỏ vào tai cậu. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người, thật là hạnh phúc quá!


Nước mắt khẽ rơi trong vô thức. Kí ức cứ thế tràn về.

Eun Hyuk ngồi nhìn cậu khóc mà không biết lí do, cái hàng chân mày cứ liên tục co lại, đôi mắt nhắm chặt. Cậu dễ thương quá! Không giống với bất cứ ai anh từng gặp. Vẻ đẹp của cậu thanh khiến thuần túy, khuôn mặt mộc đáng yêu không cần son phấn. Anh nhẹ đưa tay lau đi hàng nước mắt trên má cậu, làn da mịn còn hơn em bé khiến anh muốn cắn thử.

Nan nan kkumi isseotjyo
Beoryeojigo jjitgye nam nuhayaedo
Nae gaseum gipsukhi bomulgwa
Gachi ganji-khaet-deon kkum

Hok ttaeron nugun-gaga tteun-moreul
Buseum nae deungdwi heullil-ttaedo
Nan chamaya haetjyo chameulsu
Isseotjyo keu nareul wihae

- Haenie àh ~ mau ra ăn cơm đi con, lát tập hát tiếp. Appa làm cá chiên mà con thích đấy. - Lại là tiếng của gười đàn ông gầy gò đó, nhưng sao lần này sự khắc khổ trên khuôn mặt lại hiện rõ nét và nhiều hơn trước.

- Dạ appa. - Cậu nhóc Haenie lần này tầm 10 tuổi. Vẫn ngoan ngoãn bỏ sách xuống lon ton chạy theo appa.

Bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng nắm lấy tay ông. Bàn tay ông thô ráp do ngày ngày bươn chải làm việc kiếm tiền nuôi cậu ăn học, nhưng đối với cậu bàn tay này là đẹp nhất. Bàn tay chứa đầy sự ấm áp của tình yêu thương.

- Này mau ăn đi con. - Ông vừa nói vừa gỡ cá cho vào bát cậu.

- Cá ngon quá appa ơi! - cậu ăn cả miếng to đùng, cười tít mắt nhìn ông.

Trên chiếc bàn ăn nhỏ chỉ có hai người ngồi ăn bữa cơm đạm bạc. Ánh đèn trùm leo lắt khẽ soi. Căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng ấm cúng. Hai cha còn vừa ngồi ăn cơm vừa trò chuyện vui vẻ. Hạnh phúc đơn giản chỉ cần như vậy mà thôi.


Những hình ảnh thật khiến lòng cậu ấm áp. Cậu cố gắng ghi nhớ bóng hình của appa mình vào sâu trong trái tim. Đây là người mà cậu yêu thương nhất, cậu sẽ không được quên. Giờ thì cậu biết lí do vì sao cậu lại thấy yên bình trong lòng khi nghe anh gọi mình là “Haenie”, đây là tên mà appa thân yêu thường gọi cậu.

- Haenie sau này nhất định phải trở thành ca sĩ nhé. - Ông đã luôn nói với cậu câu này từ khi 3 tuổi mới biết bặp bẹ ê a cho tới bây giờ.

15 tuổi con đường thực hiện ước mơ đã thật sự bắt đầu. Cậu ngước mắt nhìn tấm bảng thông báo. Dòng chữ “Buổi thi tuyển hàng năm của Trường trung học âm nhạc Miracle” đập vào mắt. Cậu nhìn nó thoáng lo sợ, sau bao năm tháng khổ luyện vì cái gọi là ước mơ cuối cùng cũng đến lúc rồi.

Nó không chắc là ước mơ của cậu, vì sao ư? Nó là ước mơ của appa. Hồi bé cậu luôn nghe lời appa nói, ông nói với cậu rằng hãy trở thành ca sĩ. Ông luôn ước mong thằng con trai này có thể nổi tiếng khắp nơi. Và vì điều đó cậu đã để nó trở thành ước mơ của mình, cậu làm tất cả vì người appa thân yêu nhất.

Cậu đã lớn lên từng ngày, trưởng thành hơn từng ngày và bắt đầu suy nghĩ chín chắn hơn. Cậu thích hát, thích đàn , thích nhảy và cậu nhất định sẽ phải trở thành ca sĩ vì appa. Vậy mà cậu cứ luôn băn khoăn lo sợ nếu không trở thành ca sĩ thì sẽ ra sao đây?Appa đã làm lụng vất vả để góp tiền cho cậu thi vào trường Miracle. Vậy nên không được sợ hãi nữa, cậu phải thi đỗ, phải được nhận vào trường. Cậu thầm tự nhủ trong lòng. Sự dũng cảm và quyết tâm được cậu lôi ra hết. Cậu nhất định phải làm được.

.

.

.

Cuối cùng cái ngày quan trọng này cũng tới. Nhìn lên cái biển nạm chữ vàng “Trường trung học âm nhạc Miracle” lòng cậu đầy quyết tâm.

Cả phòng hội trường được chuẩn bị cho buổi thi tuyển chật ních người ngồi. Tìm đến chiếc ghế bọc nệm đỏ có ghi số 139, cậu ngồi xuống và bắt đầu đeo headphone vào tập lại bài hát của mình lần cuối.



- Sau đây cuộc tuyển chọn chính thức được bắt đầu. Mời thí sinh 001 – Kim Hee Ah. - Tiếng nói của ban giám khảo vang lên.

Vậy là bắt đầu rồi, cậu hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Còn lâu mới đến cậu thi, ngồi chăm chú lắng nghe các thí sinh thi trước mà lòng càng lúc càng lo sợ. Bọn họ thật là tài năng đầy mình. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau đổ ra, bàn tay cậu ướt sũng.



Gần một tiếng đồng hồ cứ thế trôi qua. Cậu coi hết phần biểu diễn này đến phần biểu diễn khác.

- Tiếp theo là thí sinh 130 – Henry Lee. - Lại là tiếng của ban giám khảo. 130, vậy là sắp đến cậu rồi.

Một cậu nhóc dễ thương với anh mắt tinh ngịch nhảy lên sân khấu. Cậu ta chắc cũng bằng tuổi cậu, vậy mà cái khuôn mặt ấy lại như trẻ nít.

Ping! Ping! Pong Pong! Ping!...

Tiếng đàn piano nghe thật vui tai. Những ngón tay điêu luyện của cậu nhóc đó lướt nhanh trên phím đàn tạo nên những giai điệu thật tuyệt vời. Cậu như chìm đắm trong tiếng đàn đó, bỗng nó ngưng bặt. Có tiếng violon vang lên da diết.
Thật không ngờ cậu ta tài năng đến thế, biết chơi cả violon nữa sao?... Lần này thì cậu lại được phen sốc nặng ah, cậu nhóc đó lấy violon ra làm ghita nữa chứ. Cậu thấy lo lắng thật sự, mọi người ở đây đều giỏi như vậy, cậu liệu có cơ hội nào không???

- Cậu thật sự rất có tố chất đấy, hãy rèn luyện thêm về cách biểu diễn nhé! Cám ơn và mời cậu về chỗ. - Ban giám khảo nhận xét, khuôn mặt họ lạnh băng khiến cậu không biết là họ có thật sự thích phần biểu diễn đó hay không nữa.


Những hình ảnh lại lướt nhanh qua. Cậu chưa thấy được hết mà, rốt cuộc cậu đã biểu diễn như thế nào? Cậu vừa khẽ nhăn trán thì một chuỗi kí ức nữa lại tràn về.

- Chúng tôi sẽ nói thật một điều này. Hy vọng cậu không phật lòng. - Tiếng nói của một vị ban giám khảo nam vang lên trong đầu.

Lúc này đây cậu đã đứng trên sân khấu từ bao giờ. Không lẽ cậu đã trình diễn xong rồi sao? Tại sao lại không để cho cậu thấy mình biểu diễn chứ. Có lẽ là điều gì đó quá đau thương đã xảy ra khiến cho cậu không muốn nhớ lại,…

- Các vị… cứ nói đi. - Cậu khẽ trả lời, giọng có phần run không kiềm chế được.

- Cậu cũng biết đấy, trường Miracle nổi tiếng với những học sinh tài năng có tố chất đặc biệt. Được nhận vào trường rồi thì những học sinh đó 100% sẽ thành công trên con đường đến ước mơ của mình. - Ông ta dài dòng nói với cậu. Trong lúc nước sôi lửa bỏng mà khoái vòng vo, cậu thật muốn nhảy lên cho ông ta một trận.

- Tất nhiên là tôi biết. - Cậu đáp gọn.

- Và chúng tôi thấy rằng cậu khó có thể theo kịp với những học sinh ở đây. - Các vị ban giám khảo lại mang bộ mặt lạnh nhạt vào, đều đều nói với cậu.

- Tại sao? - Cậu thấy có cái gì đó nứt toác ra trong cậu. Vậy là thất bại rồi sao?... Tim cậu đau quá... Appa sẽ nói gì đây?

- Cậu có sự cần cù, chăm chỉ rèn luyện và sự nỗ lực rất đáng ngưỡng mộ. Nhưng như vậy là chưa đủ, bởi cái mà chúng tôi cần còn có cả năng khiếu nữa. Nếu cậu thật sự có năng khiếu thì sẽ dễ thôi. Nhưng cái cậu có chỉ dừng lại ở sự cố gắng rất gian khổ mới đạt được. - Những lời nói khiến cậu ong hết cả đầu lên. Cái bộ não của cậu không thể sử lí nổi cái thông tin này. Đầu óc quay cuồng.

- Qủa thật ở đây cạnh tranh rất gay gắt. Để theo kịp tôi sợ chỉ với sự siêng năng của cậu thì sẽ không đủ. Bởi câu hình như không có năng khiếu lắm trong nghệ thuật, cách cậu biểu diến còn non nớt lắm. Chúng tôi sẽ suy nghĩ kĩ hơn về cậu. cậu hãy đợi kết quả nhé. - Ông ta cứ tiếp tục nói, những câu nói ấy sắc như dao cứa vào tim cậu.

Cậu đã cố gắng. Ông ta nói cũng đúng. Vì muốn làm cho appa tự hào cậu đã ngày đêm luyện tập để có được giọng hát hay hơn, để có thể đánh đàn giỏi hơn. Cậu thậm chí còn học sáng tác. Nhưng cái thứ gọi là năng khiếu kia là gì chứ, cậu tin chỉ cần niềm đam mê và sự chăm chỉ vậy là đủ.

.

.

.

Tút! Tút! Cạnh!

Vừa nhấc ống nghe lên, cậu đã ngay lập tức đặt xuống. Cậu không dám gọi cho appa. Không đủ can đảm để nói với ông là cậu đã thi trượt. Appa sẽ nghĩ sao về cậu, chắc ông hẳn phải rất thất vọng. Sau một hồi loay hoay, cậu lại nhấc ống nghe lên lần nữa. Cậu lấy hét can đảm bấm số. Dù có khó khăn đến đâu cậu cũng phải nói cho ông biết thôi.

- Yeoboseyo? - Tiếng nói thân thuộc của appa vang lên khiến cậu không kìm được mà khóc nấc lên.

- Appa! Haenie… Haenie… thi trượt rồi appa ơi. Haenie xin lỗi… tại Haenie bất tài… Haenie không hoàn thành được ước mơ của appa. - Cậu run rẩy thú nhận với appa. Cố gắng kìm nén những giọt nước mắt.

- … - Đầu giây bên kia vẫn cứ im lặng.

- Appa! Appa nói gì đi. Appa đừng làm con sợ. - Cậu sợ hãi cầu xin, mong appa không giận cậu.

- Appa còn biết nói gì đây. Thôi thì đó không phải là lỗi của con. Appa không giận con đâu. Đừng lo nhé. Tối về chúng ta nói chuyện tiếp appa đang bận việc. - Ông nhẹ nhàng nói với cậu.

Tại sao appa luôn ân cần như thế? Tại sao ông lại có thể dịu dàng như vậy? Thà ông hãy quát lên để cậu không cảm thấy bị giày vò đau đớn đến thế này. Thật là đau quá!


- Này! Mau tình lại đi. Này!

Anh lay mạnh vai cậu, nói lớn. Không biết vì lí do gì mà cậu lại khóc như mưa thế kia làm anh lo đến cuống cả lên. Vì sợ gặp phiền phức với đám con gái đeo bám nên anh mới không đưa cậu xuống phòng y tế của trường mà lại tha cậu lên đây. Cơ mà quả thật là không khí trong lành trên sân thượng này sẽ giúp cậu tỉnh táo hơn mà. Cậu ta bất tỉnh nãy giờ rồi, lại còn cứ khóc nữa, thật là làm anh lo quá đi mất. Không dưng lại vác họa vào thân àh.

- Này! Mau dậy cho tôi. Sao lại có kiểu con gái con đứa gì ngất xỉu rồi khóc lóc tùm lum thế này là sao? - Anh càng lúc càng lo lắng đến phát điên khi thấy cậu vẫn cứ không tỉnh lại. Tay lắc lắc người cậu liên tục.

- Hức… hức… huhuhuhuhu… Appa ơi!!! - Cậu bỗng giật mình choàng dậy sau khi bị anh lắc muốn rụng rời cả ra.

Vẫn đang quay cuồng với những hình ảnh đã thấy. Người run bần bật cứ khóc nấc lên từng cơn. Anh luống cuống không biết phải làm sao bèn ôm chầm lấy cậu. Bàn tay anh nhẹ vuốt lưng cho cậu.

- Nín đi chỉ là mơ thôi. Không phải thật đâu. Tỉnh dậy là hết mà. - Anh xoa xoa lưng cậu, nói nhỏ vào tai.

Dong Hae cảm thấy thật ấm áp quá. Cậu vẫn cứ nức nở mãi không thôi, có điều được ở trong vòng tay này khiến cậu cảm thấy yên tâm để dựa vào. Mùi hương dâu tây thoang thoảng thật dễ chịu.

Hồi bé mỗi khi bị sốt gặp ác mộng, Sung Min luôn làm thế này với anh. Anh hy vọng cách này sẽ có tác dụng. Anh thấy cậu có vẻ dịu đi đôi chút, tiếp tục ôm cậu dỗ dành. Mà khoan… hình như có cái gì đó không bình thường. Anh ôm chặt cậu hơn vào người. Sao lại…??!

Anh vội càng đẩy cậu ra. Nhìn kĩ lại cái khuôn mặt dễ thương của cậu. Cậu vẫn cứ vô hồn nhìn anh mà khóc.

- Này!!! Cô… cô là con… con trai áh??? - Anh hét toáng lên làm cậu giật cả mình.

Cậu vẫn cứ ngơ ngác nhìn anh. Từ từ cái não cá ấy mới hoạt động bình thường trở lại. Nuốt trôi hết mấy cái ký ức kia vào tim. Cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh, mấy chuyện này nhất định sẽ phải nói với Kyu thôi. Chắc chắn anh sẽ giúp được cậu. Đưa tay lau đi hết những giọt nước mắt còn đọng lại. Cậu khẽ nhìn xung quanh rồi lại ngó anh. Sau khi đã nghiệm ra được tình hình hiện tại, câu mở to mắt nhìn anh.

- Xin cho hỏi… Tôi đang ở đâu vậy? Đây vẫn là trường Miracle chứ? Anh là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Anh sao cũng lại ở đây? - Cậu vẫn cái tật ngố rừng như cũ, hỏi anh một tràng từ trên trời xuống dưới đất.

- Cậu đã bị ngất trong hội trường, tôi đành đưa cậu lên sân thượng này hy vọng cậu thấy đỡ hơn, vừa nãy cậu tự dưng khóc quá khiến tôi định đưa cậu xuống phòng y tế. - Anh trả lời.

- Vậy sao? Dù sao cũng cảm ơn anh nhé! Mà chắc tôi phải đi rồi, hy vọng có thể gặp lại anh sau. - Cậu nói một hơi rồi đứng bật dậy phủi quần áo định bỏ đi.

- Này khoan đi đã. Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Cậu là con trai… con trai thật àh? - Anh nắm tay cậu kéo lại. Hỏi một câu khiến cậu muốn kiếm ngay đôi dép lào chọi thủng đầu anh cho nó thông ra.

- Phải. Tôi là con trai đó. Đừng có nhìn tôi với anh mắt như vậy không tôi chém anh đó cái con Khỉ hám gái kia. - Cậu bức xúc gằn từng chữ. Mắt nhìn anh muốn lòi tròng. Người như vậy mà vừa nãy lại giúp đỡ cậu sao? Không tin được mà.

- Hì hì hì!!! Xin lỗi cô… ý lộn cậu nhé! Cũng tại cậu đẹp quá đó mà, đã thế lại còn mặc váy rất dễ thương nữa.

Anh nhìn cậu thèm thuồng. Dù sao cũng là một tay cassanova có tiếng nên giờ phải thể hiện đẳng cấp chứ nhỉ? Thực ra nhìn bộ đồ và cái huy hiệu trên ngực là anh biết cậu nhóc này khó xơi rồi. Có điều anh là ai chứ càng khó anh càng thấy hứng thú. Cậu nhóc thuộc gia tộc họ Cho này sẽ là mục tiêu sát gái… chết giờ phải đổi lại thành mục tiêu sát trai mới của anh.

- Anh là đồ con khỉ biến thái đáng chết!!!! Tôi là con trai 100% đó. Tôi mặc váy hay quần thì cũng không phải là để cho anh nhìn đắm sờ chuối thế nhá.

Cậu tức đến đỏ bừng cả mặt mũi, phồng má quát anh. Cũng tại Kyu bắt nên cậu mới phải mặc cái váy này đi lung tung khắp nơi. Cậu là cậu ghét bị nhầm là con gái lắm rồi đấy!!! Về nhất định bắt anh ta cho thay bộ đồ khác mới được.

- Thôi thôi… Tôi biết cậu là con trai rồi. Mà này, cậu lúc giận trông đáng yêu thật đó. - Anh trêu cậu, cười khoe hết cả cái hàm tiền đạo ra, răng lợi gì đếm đủ cả.

- Nụ cười nham nhở. - Một câu nói ngắn gọn trúng đích của cậu khiến nụ cười trên môi anh đơ ngay tại chỗ.

- Tôi cũng chịu thua cậu rồi. Có điều này tôi vẫn muốn hỏi. - Anh nhanh chóng lấy lại tinh thần sau cú sốc vừa rồi, nói với cậu.

- Điều gì, hỏi nhanh? - Cậu đáp lại một cách vô cảm.

- Tôi đã nghe cậu hát, và đã nghe tiếng đàn của cậu. Phải nói thật là nó không tồi đâu. Cậu đã bao giờ có ý định muốn thi vào trường này chưa? - Anh làm mặt nghiêm túc hỏi cậu, dù rằng cái mặt của anh nó cũng chẳng nghiêm túc gì cho cam.

- Thực ra thì… tôi đã từng thi… và bị loại… - Cậu cúi gằm mặt nói với anh.

- Ồ vậy sao? Bị loại? Cũng đúng thôi. Mấy giáo sư ở đây toàn người cổ hủ, lúc nào cũng luật lệ này kia, đã thế lại còn cứng nhắc luôn cho mình là nhất. - Anh nhìn cậu nói.

- Họ nói rằng tôi không có năng khiếu và không thể theo kịp học sinh ở đây. - Giọng cậu thoáng buồn. Đáng nhẽ cậu không nên nhớ lại. Nó thật là đau quá!

- Không có năng khiếu? Thật đáng buồn cười. Năng khiếu hay không chỉ là một phần thôi. Tôi tin nếu cậu có niềm đam mê thật sự và có cố gắng thì sẽ làm được mà. - Anh nói, nở một nụ cười tươi với cậu.

- Tôi cũng từng tin như thế. Nhưng họ nói rằng nếu không có năng khiếu thì sẽ khó trong việc theo học cùng với những học sinh ưu tú ở đây. - Cậu khẽ đáp.

- Đúng là sẽ khó nhưng cậu có sợ không? - Anh hỏi.

- Không! Tôi không sợ. - Cậu đáp ngay một cách dứt khoát.

- Hahaha… cậu rất quyết tâm đấy chứ. - Anh nói một câu không đầu không cuối rồi cười khiến cậu cau mày khó hiểu.

- Tất nhiên là phải quyết tâm rồi… Anh định làm gì? - Cậu e dè nhìn anh.

- Cậu có muốn… tôi giúp cậu vào học trường này chứ? - Anh hỏi cậu, ánh mắt cứ kì bí làm cậu thấy nghi ngờ.

- Anh? Giúp tôi? - Cậu nhìn anh ta dò xét.

- Tất nhiên tôi sẽ giúp cậu. Cậu không muốn sao? - Anh hỏi.

Anh nhất định sẽ giúp cậu vào trường này. Không biết vì sao khi nhớ lại những giọt nước mắt của cậu anh lại động lòng. Dù sao cậu cũng là một mục tiêu thú vị, anh cũng đang chán mà. Có điều cậu không giống với những người anh từng qua lại. Liệu anh có làm cậu đau? … Thật là anh vừa nghĩ cái gì vậy nè… Cậu đau hay không đâu phải chuyện của anh chứ >.< . Anh đã từng làm bao trái tim thiếu nữ phải tan nát mà có động lòng bao giờ đâu, sao lại phải lo về một cậu nhóc chứ?

- Anh sẽ giúp tôi thật sao? Bằng cách nào? - Cậu hỏi.



RẦM!

- Thì ra Haenie đang ở đây. Có biết ta đi tìm Haenie khắp nơi không hả? Ta cứ lo có chuyện không hay xảy ra. Haenie thật là hư quá đi.

Kyu bỗng đột ngột xuất hiện. Đạp muốn bung lề cánh cửa tội nghiệp. Ánh mắt lo lắng cứ nhìn cậu khiến cậu bối rối. Cậu nhìn lại anh đang nhễ nhại mồ hôi mà thầm trách mình, đáng nhẽ phải quay lại tìm anh sớm, làm người hầu mà bắt anh phải khổ như vậy thật không ra gì. Về nhà Sooyoung mà biết sẽ lại làm loạn tùm lum lên cho mà coi.

- Kyu! Haenie xin lỗi. Tại Haenie gặp phải chút chuyện đó mà. - Cậu nhanh nhẹn chạy lại bên anh.

- Haiz. Không sao là tốt rồi. Đi thôi, chắc Haenie đói rồi. Ta quên mất là Haenie chưa ăn gì. - Anh dịu dàng nói.

- Kyu không phải lo Haenie không sao mà. - Cậu cười ngây ngô nói với anh.

- Ọc… ọc ọc ọc… - Một tiếng động rất chi là hay ho vang lên đúng lúc đó.

- Thế này mà bảo là không sao àh. Đói meo đói mốc lên rồi kia kìa. - Anh lườm cậu.

- Hì hì… không sao thật mà. - Cậu lại cười nhìn anh. Cái bụng này sao kêu đúng lúc thế không biết.

- Thật là… Mau đi kiếm cái gì ăn thôi. - Anh cầm tay cậu kéo đi.

- Khoan đã! - Eun Hyuk sau một hồi im lặng, bỗng lên tiếng. Cầm tay Hae kéo lại.

- Có việc gì vậy? Cậu là ai? - Kyu khẽ cau mày khi thấy bàn tay đang nắm lấy tay Hae.

- Tôi muốn nói với anh vài việc. Mà tôi quên chưa giới thiệu nhỉ? Thiếu sót quá! Tôi là Lee Hyuk Jae. Thiên tài rapper Eun Hyuk mà mọi người hay nhắc đến. - Khuôn mặt Eun Hyuk kiêu ngạo ngước lên trời.

- Anh chắc hẳn là Cho Kyu Hyun, thiếu gia của nhà Cho với biệt danh “Giọng hát của tử thần”. - Eun Hyuk nói tiếp, ánh mắt hơi có cái gì đó khiêu khích khiến anh không thích cậu ta chút nào. Nhưng Eun Hyuk? Cậu ta là em trai Sung Min mà.

Dong Hae nãy giờ đứng sau anh giật mình nhìn Eun Hyuk. Anh ta tài năng đến vậy sao? Cái gì mà thiên tài rapper nữa chứ. Cậu thật không ngờ. Khẽ đưa mắt tò mò liếc anh ta một cái, anh ta đã nói sẽ giúp cậu vào trường này. Anh ta định giúp bằng cách nào? Anh ta định nói gì với Kyu đây?

- Rất vui được làm quen với cậu Eun Hyuk. Cậu muốn nói với tôi điều gì? - Anh lạnh lùng trả lời. Anh mắt hầu như không còn cảm xúc, khác hẳn khi nói chuyện với Hae lúc nãy.

- Tôi muốn đề nghị anh… cho cậu ta đi học ở trường này. - Eun Hyuk nói chắc nịch, đưa tay chỉ vào cậu.

End chap 8

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Mon Jul 09, 2012 11:28 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 9

“Những nụ cười của hạnh phúc”


Hạnh phúc đến thật bình yên và ấm áp

Em quay vòng cứ ngỡ chỉ là giấc mơ

Cuộc sống với muôn sắc màu đẹp đẽ

Trái tim em từ lúc nào đã nổi sóng vì anh

Với nụ cười tươi vương trên môi không giứt

Em hy vọng hạnh phúc này mãi mãi không xa.

- Kyurin -

3 tháng sau.

Cây hoa anh đào trơ trụi nay đã lại đầy hoa. Cái lạnh thấu xương của mùa đông nay đã ra đi, nhường lại cho những ánh nắng ấm áp. Mùa xuân, không uổng danh là mùa đẹp nhất. Cây hoa đua nở, cỏ xanh lấp lánh dưới nắng vàng. Dưới bóng cây anh đào ngày nào chỉ có một chàng trai cô đơn chiếm giữ. Nay lại có những con người mới đến tìm kiếm một nơi yên tĩnh và bình yên…

- Cám ơn anh nhiều lắm. Không có anh chắc là tôi đã không bao giờ có thể vào được ngồi trường này rồi. Thật sự cảm ơn anh. - Cậu cúi gằm đầu, lời nói nhẹ nhàng tựa gió thoảng qua.

- Hơ… Sao lại cảm ơn tôi, cậu nên cảm ơn cậu chủ của mình trước đi thì hơn. - Anh lạnh lùng đáp lại lời cảm ơn của cậu, đôi môi khẽ nhếc lên nụ cười khiến người ta lạnh gáy.

- Tôi… Tôi đã cảm ơn Kyu rồi… anh cũng đã giúp tôi nên… tôi cũng muốn cảm ơn anh… - Sự lạnh lùng của người đối diện khiến cậu không biết phải bày tỏ thế nào.

- Ồ… Vậy cậu định trả ơn thế nào đây? - Eun Hyuk lại khẽ nhếc mép cười, nụ cười như ẩn chứa điều không hay.

- Trả… trả ơn??? Tôi cám ơn anh rồi mà… Chưa đủ sao? Anh muốn tổi trả ơn gì đây??? - Cậu lắp bắp hỏi lại.

- Trả ơn gì thì bây giờ cậu… nhắm mắt lại cho tôi.

Tim Eun Hyuk giờ đây đập thình thịch. Anh không rõ mình đang nghĩ cái gì nữa. Đưa mắt nhìn Dong Hae trước mặt dò xét. Cậu chàng ngố tàu này ngây thơ quá thể, vừa thấy anh nhìn đã nhanh chóng nhắm chặt mắt lại. Cậu không giống với mấy cô gái mà anh đã từng qua lại. Chiêu thức này liệu có hiệu quả không đây? Liệu cậu không giận đến mức sẽ không thèm nhìn mặt anh nữa chứ?... Dù sao cũng cứ thử liều cái đã.

1s

2s

3s



13s

Có cái gì đó mềm mềm, ngọt ngọt, mát mát đang chà sát trên môi cậu. Thời gian cứ thế trôi qua mà cái vật không xác định vẫn dính chặt trên môi cậu. Nó còn có vị gì đó rất dễ chịu… hình như là vị chuối. Dong Hae thấy lạ liền từ từ mở mắt. Trước mặt cậu bây giờ là khuôn mặt của Eun Hyuk. Khuôn mặt ở cự li rất gần, gần đến không thể tin được… Giờ cậu mới phát hiện ra khuôn mặt anh ta lại có thể đẹp đến vậy, đẹp như tượng tạc, đôi mắt một mí đang lim dim khẽ nhắm lại, sống mũi cao, thẳng và… Cái gì thế này???... Đôi… đôi môi mềm mại của anh ta chính là cái thứ đang chà sát vào môi cậu từ nãy đến giờ. Anh ta… anh ta dám hôn cậu sao??? Cậu cứ nghĩ mình hoa mắt, người sốc đến cực độ, cứng đờ ra như cục đá.

Eun Hyuk thì đang gần như chìm đắm trong nụ hôn với cậu. Lần đầu tiên có một cảm giác thích thú kì lạ nào đó len lỏi lên trong tim anh. Những nụ hôn của những cuộc chơi bời trước đây đều chỉ là đùa để khiến cho mấy cô nàng kia thôi nhõng nhẽo và trở nên nghe lời. Còn lần này, đôi môi của cậu đã khiến cho anh không tài nào giứt ra được. Vị ngọt trên đôi môi ấy làm anh say… không kiềm chế được mà cứ càng lúc càng ấn mạnh vào nó.

- Ưm… ưm… ư…

Cậu như bừng tình khi thấy anh ta càng lúc càng hôn mạnh hơn. Không thể chịu được nữa. Anh ta đang làm cái chuyện điên rồ gì thế này? Nghĩ cậu là đồ chơi sao? Qúa đáng! Dùng hết sức đẩy anh ta ra. Nhìn anh bằng cặp mắt sũng nước, cậu tức muốn chết. Anh ta định sỉ nhục cậu sao? Nghĩ cậu là cái gì chứ? Cậu thật muốn khóc quá, nhưng như thế chỉ tỏ ra mình là người yếu đuối mà thôi. Cắn chặt răng, cậu cố gắng nuốt nước mắt vào trong.

- Anh làm cái gì thế hả cái đồ biến thái kia! - Cậu hét vào mặt anh trong cơn thịnh nộ.

- Hì hì… Cái này coi như để trả ơn đó. - Anh không kìm được sự thích thú sau khi hôn cậu, cười toe toét khoe hết cả răng với lợi ra.

- Cười cái gì mà cười… Anh thật đáng ghét. Trả ơn thế này là tôi bị lỗ rồi. Không chịu. - Hae bĩu môi nói.

Cậu thật ra cũng không phải là người thích nổi cáu. Nhìn nụ cười của anh ta tuy cảm thấy đáng ghét nhưng quả là không giận nổi, một nụ cười tràn đầy hạnh phúc, hạnh phúc thật sự. Nụ cười ấy lại khiến cậu nhớ đến Kyu Hyun, nhớ đến nụ cười thật sự của anh. Anh trước đây chỉ trước mặt cậu mới có thể cười một cách tự nhiên và hạnh phúc. Nhưng giờ thì hết rồi, nụ cười của Kyu đã không còn chỉ thuộc về cậu mà còn thuộc về người mà anh thầm yêu.
Nghĩ đến đây lại thấy lòng quặn thắt. Ba tháng trôi qua, cậu không biết từ lúc nào, cứ nhìn thấy Kyu Hyun cười là tim đập chân run. Nhìn đôi mắt sâu tuyệt đẹp của anh là lại không kìm lòng được. Cậu tự hỏi bản thân không biết bao lần, cậu… lẽ nào đã thích anh thật rồi sao?

Kyu Hyun luôn đối sử với cậu rất tốt. Nhưng trong tâm, Dong Hae hiều rằng, anh giúp cậu chỉ vì thấy cậu đáng thương. Anh cho cậu được phép vừa đi học ở trường vừa làm người hầu cho anh vì anh cô đơn cần một người bạn. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, anh giờ đã có Sung Min là bạn, liệu anh có còn quan tâm đến người bạn này không?

- Này. Cậu giận à. Cho tôi xin lỗi. Nếu cậu bị lỗ thì tôi trả lại là được chứ gì. Đừng giận mà. - Eun Hyuk đành lên tiếng nhượng bộ khi thấy khuôn mặt Hae cứ càng lúc càng tối sầm lại.

- Trả lại? Trả lại bằng cách nào? Nụ hôn đầu của tôi đây tên khỉ già đáng ghét ạ. - Cậu như bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ hỏi anh.

- Hì hì… (lại cười toe toét) Cậu hôn lại tôi một cái là coi như huề. - Anh cười, thản nhiên nhìn cậu nói.

- Anh… anh… Tôi đánh chết anh. Anh chắc là bị điên rồi. Tôi phải đánh cho anh thông ra mới được. - Cậu tức tới mức mặt đỏ gay hết cả lên, gằn từng chữ một rồi nhào tới đánh anh ta tả tơi hoa lá.

- Ôi tha cho tôi. Tôi giỡn thôi. Cậu làm ơn dừng tay a. - Anh vừa bỏ chạy vừa van nài.

- Cái đồ đáng chết, tôi giết anh.

Tội nghiệp cho chàng khỉ cam tội đùa giỡn không đúng người, đúng chỗ, đúng lúc nên đã bị rượt, bị oánh, bị chọi đá, bị… chạy không đâu thoát được. Mấy lần định quay về nguồn cội làm khỉ leo cây mà leo lên không nổi. Kết quả té dập mông, bầm tím khắp người.

Oạch!

Sau mấy vòng rượt bắt gay cấn, người mệt rã rời. Eun Hyuk chân nọ đá chân kia cộng thêm vấp cục đá té chổng kềnh, thay vì được hôn mỹ nhân thì lại phải hôn đất một cú rất ngoạn mục.

Dong Hae nhà ta thấy anh ta thảm thương quá liền rủ lòng từ bi. Dừng tay không thèm đánh nữa, quay ngoắt định bỏ đi.

- Này! Khoan đi đã. Không chịu hôn thì hẹn hò với tôi đi. - Eun Hyuk vẫn không chịu thua, mau mải phủi quần đứng dậy kéo tay cậu.

- Muốn bị ăn đập tiếp sao? - Cậu nhướn mày nhìn anh hỏi, con người hiền lành mà chúng ta từng biết bây giờ bộ dạng như tay đầu gấu thứ thiệt a, thật là đáng sợ.

- Không. Tất nhiên là không. Hì hì. Ý tôi là cuối tuần này cậu rảnh không? Tôi chở cậu đi chơi coi như đền bù nha? - Anh lại cười cười giải thích.

- Đi chơi? - Cậu tròn mắt nhìn anh hỏi lại.

- Ừ đi chơi. Tôi đảm bảo cậu sẽ thích a. Xong rồi sau này coi như chúng ta hết nợ. - Anh đáp lại một cách chắc chắn.

Dong Hae bắt đầu vận dụng cái não cá của mình để suy nghĩ. Đăm chiêu một lúc bèn quyết định… “Lâu rồi không đi chơi, dù sao đi giải tỏa căng thẳng một chút cũng hay. Nhưng… đi với anh ta? Haiz lần này nếu đi thì chắc chỉ có lời không có thiệt đâu ha?” Nghe đến chữ hết nợ mắt lại sáng lên. “Có điều… Kyu sẽ nghĩ gì đây?”…

- Thôi được. - Sau một hồi suy tới tính lui, cậu quyết định đồng ý. Kyu Hyun nghĩ gì kệ chứ, đi chơi không mất tiền dại gì từ chối.

Nói xong không đợi Eun Hyuk kịp phản ứng, cậu quay ngoắt người bước thẳng. Cũng vì đi nhanh quá mà không để ý cái người kia sau khi nghe xong đã hồn siêu phách lạc nơi nào, ngồi cười không thành tiếng khoe hết cái hàm tiền đạo ra như thằng dở hơi.

.

.

.

Cái khung cảnh có thể coi là lãng mạn của hai người nãy giờ đã không may lọt vào mắt Seohyun đang đứng gần đó. Lần này thì thảm rồi a. Một ánh mắt thù hằn gắn chặt vào tấm lưng của Dong Hae đang sải bước đi về phía dãy phòng học. Đôi bàn tay trắng ngần cầm chặt chiếc điện thoại đến nổi gân xanh. Cả người như bốc hỏa khí đáng sợ.

- Jessica~ Chào bà chị yêu dấu của em. Chiều nay chị rảnh không. Hai chúng ta đi shopping một chút nhé. Em có việc muốn nhờ chị. - Seohyun có gắng kìm lại cơn tức giận, eo éo nói vào điện thoại, nhưng đôi mắt kia quả là vẫn gằn lên sự độc ác không che giấu được.

- Được thôi em yêu dấu. Hẹn em chiều nay nhé! - Cái giọng the thé của Jessica vang lên trong điện thoại.

- Dong Hae… Tại sao trước giờ anh luôn khiến cho tôi cảm thấy đáng ghét như thế hả? Từ lần đầu gặp tôi đã thấy không ưa anh rồi. Chuyện cũ coi như tôi không tính, nhưng lần này tôi nhất định trị anh ra trò. Dám đụng đến Eun Hyuk của tôi à. Cứ chờ đấy rồi xem. Hahahaha.

Cúp máy điện thoại, cô tự độc thoại rồi cười một nụ cười ghê rợn. Trước đây cậu xui xẻo đắc tội với cô không ít lần rồi, bây giờ lại còn là chuyện liên quan đến Eun Hyuk, người mà cô yêu điên cuồng bấy lâu, quả là gặp đại họa rồi. Nhớ cái lần đầu tiên cô gặp Dong Hae…


- Áhhh… Trời ơi cái áo bông làm bằng da hổ của tôi. Cô… cô… là người hầu trong bộ phận nào của cái nhà này hả? Tôi phải đuổi việc cô. Làm ăn thế này à?!

- Tôi… tôi xin lỗi.

- Xin lỗi? Hơ hơ cô tưởng xin lỗi là xong chuyện sao. Nhìn cô là lạ, là người mới phải không? Thật không có phép tắc, lần này cô chết với tôi.

- Tôi… mà khoan… tôi là con trai mà.

- Cô… Cậu… đến nước này mà còn trả treo. Yoona, mau mang cô… cậu ta vào phòng tối, sử phạt.


Lần đầu tiên chạm trán, Dong Hae đã làm đổ cả một xô nước lau nhà đen ngòm vào người cô. Làm bẩn hết chiếc áo bông làm bằng da hổ. Làm cho người cô từ trên xuống dưới ướt nhẹp, lạnh cóng ngay giữa cái ngày mùa đông rét buốt.

Ôi lúc đó thật là kinh khủng, cô gào thét, la hét ầm ĩ, điên cuồng các biện pháp để bắt cô người hầu thân cận của mình là Yoona phải phạt cậu ra trò rồi đuổi cậu ra khỏi nhà. Sooyoung nhìn mà sợ hãi co rúm người lại không dám chạy ra giúp đỡ cho cậu. Lần đó nếu không phải Kyu Hyun về nhà đúng lúc để can ngăn thì cậu ta đã bị cô phanh thây rồi.

Từ đó cô luôn ghét Dong Hae, cũng chả biết sao mỗi lần chạm mặt Seohyun trong nhà cậu đều gây ra một tai nạn nào đó lên người cô. Mỗi lần như vậy đều có Kyu Hyun bảo vệ. Mỗi lần anh nổi cáu la mắng lại cô, cô đều tức đến không chịu được. Cô vì nể Kyu Hyun mà nhịn đến ngày hôm nay là quá đủ rồi. Dong Hae à, cậu cứ đợi đấy, tôi cho cậu biết tay.

-----------------------------------

Rầm!

- Kyunie a~ Đợi Minnie có lâu không? Xin lỗi Minnie tới trễ.

Sung Min đạp cánh cửa đến rầm một cái, suýt bung bản lề. Thở hổn hển nói với Kyu Hyun. Nhìn bộ dạng vừa thảm thương lại vừa đáng yêu. Đầu tóc xù hết cả lên do chạy như bay nãy giờ. Mồ hôi mồ kê thi nhau đổ ướt đẫm vầng trán cao. Đôi gò má đỏ ửng lên trông yêu hết sức. Trên môi nở một nụ cười tươi sáng chói.

- Không sao, Minnie vẫn còn tới kịp lúc để… vét hộp. - Kyu Hyun vừa nhìn cậu nói vừa cười đểu cáng.

- Cái gì? H… hê… hết rồi sao??!! - Mắt cậu mở to ầng ậng nước, môi mấp máy mãi mới phát ra được chữ “hết”.

- Ừ hết rồi. Phạt Minnie tội đến trễ mà. Cho chừa cái tật dám bắt Kyu đây đơi lâu ơi là lâu. - Kyu Hyun nhìn cậu mắt chớp chớp tỏ vẻ ngây thơ vô (số) tội, nói một câu thản nhiên như không.

- Nhưng… nhưng Minnie không cố ý mà. Tại Minnie… thèm ăn bánh kem dâu nên… chạy đi tìm Hyukie đòi mua… nên mới đến trễ. - Sung Min nói như sắp khóc đến nơi, bộ dạng trông đến tội mà bạn Kyu kia vẫn cứ ngồi tròn mắt ra nhìn, lại còn cười cười đểu kinh khủng.

Buổi trưa nào cũng thế, ba tháng trôi qua, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Cái cây hoa anh đào giờ đây đã không chỉ còn một bóng người lẻ loi, mà là nơi để Eun Hyuk và Dong Hae đấu khẩu. Cái sân thượng vắng vẻ không ai lui tới ngoài Eun Hyuk giờ đã là nơi để anh và cậu ăn trưa chung.

Ba tháng, Sung Min giờ đã trở thành một người bạn thân thiết của anh. Mỗi lần anh trêu cậu, nhắc lại chuyện muốn cậu làm bạn gái thì đều bị đập sống chết. Thời gian trôi qua cũng không dám ho he gì nữa, tuy nhiên lâu lâu vẫn không kìm được mà nhào vào ôm bạn Min một cái để rồi sau đó được thưởng cho vài cú đấm công đá tàn nhẫn.

Ngày ngày sự thân thiết giữa hai người càng lớn hơn. Buổi trưa nào cũng đều cùng nhau lên cái sân thượng này ăn trưa. Vẫn là món súp bí như ngày đầu tiên bắt đầu một tình bạn. Mọi thứ đều đổi khác, ngay cả trái tim cũng đã có những nhịp đập kì lạ khi chỉ có hai người ở bên nhau.

- Thế Minnie có được bánh kem dâu chưa. - Anh vẫn thản nhiên hỏi.

- Ơ… Chưa. - Min đáp gọn.

- Ồ được, vậy bữa nay đổi khẩu vị. Hết súp bí rồi ta thay bằng bánh kem dâu tây nhé! - Kyu Hyun phủi quần đứng dậy tiến lại chỗ Sung Min đang đứng, nói.

- Ơ. - Cậu nghệt mặt ra nhìn anh không chớp.

- Đi nào, không muốn ăn bánh kem sao? Đi thôi. - Anh hỏi lại, nháy mặt một cái với cậu.

- À ừ. Đi thôi.

Anh mìm cười thật tươi, nắm lấy đôi bàn mềm mại của cậu kéo đi. Bàn tay gày, rộng và ấm áp nắm chặt lấy bàn tay cậu vừa như in. Hai bàn tay giống như sinh ra là để dành cho nhau vậy. Trái tim Sung Min lại khẽ trật nhịp. Mặt cậu bắt đầu nóng lên, hai má hiện ra hai trái cà chua đo đỏ.


15 phút sau.

Hai người bước ra khỏi tiệm bánh gần trường, dung dăng dung dẻ đi tới cái ghế đá trong sân, ngồi xuống nghỉ ngơi, đánh chén trước khi phải vào lớp học tiếp. Sung Min vui vẻ lôi hết các thứ trong cái túi ra, bày hết lên ghế.

- Ahhhhh. Bánh yêu đây rồi. - Mắt Sung Min sáng lên, nhìn cái bánh kem trong hộp thèm thuồng liếm môi.

- Ôi nhìn cái mặt Minnie kìa. - Anh khẽ cười, nói với cậu.

- Mặt Minnie làm sao a? - Cậu đang cầm cái thìa sẵn sàng đánh chén, ngước lên hỏi Kyu.

- Mặt Minnie… như con nhà chết đói ý. - Anh trọc cậu rồi cười gian.

- Cái gì? Chết đói? Làm gì có. Mặt người ta thế này sao có thể giống được chứ. - Sung Min chu mỏ cãi.

- Mặt thế này là thế nào mà còn không phải chết đói. Cái điệu bộ bánh kem là tất cả thế kia không giống người chết đói mấy ngày thì giống ai a? - Anh lại tiếp tục trọc cậu, điệu bộ vui phải biết.

- Đáng ghét. - Cậu vừa nói vừa đưa tay quệt kem lên mũi Kyu.

- Á!!! Minnie chơi cái trò gì kì cục thế hả? - Anh gắt rồi nhảy dựng lên.

- Đấy, đây mới là mặt của con nhà chết đói nè. Dơ quá đi a. Không ngờ Kyunie lại là người tham ăn uống đến độ bánh kem dính cả lên mũi a. Hahaha - Nhìn điệu bộ tức giận của anh cậu lại không nhịn được mà cười phá lên, ra sức trêu trọc anh.

- Cái gì chứ? Là do Minnie trét lên mà >.< - Anh tức đến đỏ mặt, trợn mắt hét lại.

- Blè. - Cậu lè lưỡi, cười thật tươi. Trái tim lúc đó bỗng cảm thấy thật ấm áp.

- Ai chứ Kyu ta đây phải trả thù. Ahhhhhh - Anh hét lên, lấy tay thọc vô cái bánh rồi đưa ra trét tùm lum kem lên mặt cậu.

- Áhhhhhhhh đáng ghét. - Sung Min cũng gào lên rồi cũng thọc tay vô cầm nguyên mảng kem to đùng nhắm hướng mặt anh lao tới.

Thế là một cuộc rượt đuổi lại diễn ra. Tiếng cười vang vọng khắp sân trường làm mọi ánh mắt của những học sinh đang có mặt lúc đó đều đổ dồn vào hai người. Dù sao cả hai cũng đều vinh dự có tên trong danh sách những hotboy tuyệt nhất… thành phố mà. Thôi thì hotboy hay không lâu lâu cũng phải quăng cái hình tượng đi một chút để được vui vẻ chút a.

End chap 9

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Mon Jul 09, 2012 11:30 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 10

“Bắt cóc”


Nụ cười tươi nở trên môi em

Làm trái tim anh đập trật một nhịp

Em cười vui trong niềm hạnh phúc ngập tràn

Anh nhìn em mà lòng vui chung niềm hạnh phúc

Nhưng bóng tối kia vụt tới nuốt lấy em

Mọi thứ cứ xoay vòng như một cơn ác mộng

Khung cửa sổ sáng soi tia hy vọng

Em đưa tay với chỉ thấy xa ngút ngàn

- Kyurin -

Một ngày chủ nhật đẹp trời, bầu trời xanh trong, những tia nắng vàng xuyên qua kẽ lá xanh mơn mởn, chim ca đua nhau hú hét. Một ngày mùa xuân tuyệt đẹp. Dưới gốc cây phong cao to là một cái bàn trà. Một chàng trai với dáng vẻ nho nhã đang ngồi thưởng thức tách trà sớm, trên tay cầm tờ báo, nhìn bộ dạng cũng phải thuộc hàng thượng lưu giàu có.

- Kyu a. - Dong Hae vừa chạy băng qua khu vườn vừa gọi.

- Gì đấy? - Anh đang ngồi đọc báo khẽ ngẩng đầu lên nhìn.

- Bữa nay là chủ nhật, cho Haenie nghỉ một ngày được không? - Cậu hỏi.

- Tất nhiên là được… - Anh tiếp tục cúi đầu xuống tờ báo chậm rãi nói, cậu nghe qua mặt mũi lập tức tươi tắn hẳn lên.

- Haenie không muốn làm việc thì về phòng ngủ một bữa cũng được, có điều đã muốn ngủ sao còn mất công thay đồ làm gì? - Anh lại gật gù nói nốt câu nói bỏ dở, cậu đang lâng lâng trên chín tầng mây nghĩ sắp được đi chơi vui thì lại bị kéo tuột xuống cái rầm không thương tiếc.

- Không… không phải. Ý Haenie là Haenie muốn ra ngoài có chút việc. - Cậu vội lắc đầu phân bua.

- Ra ngoài? Haenie quen ai ngoài đó sao? - Kyu Hyun ngờ vực hỏi lại.

- À… à thì… Haenie có hẹn với một người bạn. - Cậu đỏ bừng hết cả mặt mũi lên, đáp.

- Ồhhhh… Bạn? Haenie nhà ta mới quen được bạn mới à? - Anh lại tiếp tục hỏi, giọng như muốn bức cung.

- Ừ… Nếu không được thì thôi vậy. Không đi cũng không sao. Haenie đi làm việc tiếp a. Haiz - Cố nén tiếng thở dài, cậu lầm lũi quay lưng bỏ đi.

Nhìn bộ dạng như đưa đám của Dong Hae khiến anh khẽ bật cười. Người ta có nói gì quá đâu mà đã nản không đi nữa rùi. (Không có nói gì quá??!! =.=). Mà không đi cũng chả sao, không liên quan gì đến anh cả. Kyu Hyun nghĩ thầm rồi lại quay lại với tờ báo và tách trà của mình.

Cậu vừa đi lấy cây chổi lông gà để bắt đầu công việc dọn dẹp vừa thầm tiếc hùi hụi. Lâu lắm mới có dịp đi chơi, đã thế chi phí đi chơi lại do hắn, cái tên trời đánh đó trả để đền bù lại cho cái nụ hôn đầu cũng trời đánh nốt ấy. Chẹp! Chẹp! Tiếc thế chứ lại.

Đúng lúc cậu đang lết từng bước đến phòng để dụng cụ, Sooyoung từ đâu hớt ha hớt hải chạy tới. Hai bên má hiên lên hai trái cà chua, đôi mắt vẫn còn thoáng thấy hai hình trái tim to bự. Bộ dạng cứ như vừa ở trên trời rớt xuống.

- Hae a~ - Sooyoung gọi.

- Cái gì? - Cậu nghệch mặt hỏi.

- Có… có một… thiên thần đến… tìm cậu. - Cô hổn hển nói.

- Hả? Tôi đã chết đâu mà cô kêu tôi đi lên thiên đàng hả? Thiên thần gì trời? - Cậu nhăn mặt hỏi lại.

- Không. Thật sự có một thiên thần đang ở ngoài cửa kìa. Thiên thần nói muốn gặp cậu. Thiên thần đẹp trai sáng chói a. Nụ cười ấy đáng yêu phải biết. Mau! Mau đi gặp thiên thần thôi. - Sooyoung say mê nói, kéo tay cậu lôi ra sảnh chính.

- Sooyoung! Sooyoung a, cô làm cái gì vậy? Từ từ đã nào >.< - cậu cứ thế bị lôi đi xềnh xệch, vừa đi vừa la hét om tỏi làm đánh động đến giấc ngủ nướng của ai kia.

- Ơ… - Đang giằng co kịch liệt với Sooyoung thì cô bỗng dừng lại, người cứ đờ ra nhìn về một hướng, nước miếng sắp rớt cả ra ngoài.

- Cô lại bị cái gì a? - Cậu suýt đâm sầm vào tấm lưng của Sooyoung phía trước, cau có hỏi, đưa tay hua hua trước mặt cô.

- Thiên… thiên thần kìa… Đẹp… đẹp quá! - Sooyoung lắp bắp.

Dong Hae tò mò nhìn theo ánh mắt của Sooyoung hướng tới. Do ngược sáng nên cậu phải lấy tay che mắt lại để tránh ánh sáng chói lóa từ xa kia. Ặc. Đập ngay vào mắt cậu là cái tên khỉ già đáng ghét với cái nụ cười toe toét đáng chết. Thiên thần của Sooyoung đây sao? Cậu nhìn anh ta chằm chằm, công nhận là vì đứng ngược sáng nên là nó cứ mờ ảo lung linh thế nào ý.

- A! Dong Hae, cậu chuẩn bị xong chưa, chúng ta đi thôi. Ủa mà… cậu định mặc thế này đi à? Cũng hay, mặc thế này nhìn dễ thương lắm!

Eun Hyuk te tái chạy lại, cười một nụ cười “đê tiện” theo lời Hae và “đáng yêu” theo lời Soo. Một nụ cười làm ai đó bước từ trên cầu thang xuống vấp chân suýt té dập mặt. Anh vừa mở mồm ra đã nói một câu làm cậu muốn cầm đôi dép lên mà đập cho một cái. Cậu ghét người ta khen mình “dễ thương” kinh khủng.

- Ai mặc thế này đi chứ! Tôi không đi nữa, tôi còn phải làm việc. - Cậu cộc cằn nói.

- Ếh… ??? - Anh chưng nguyên bộ mặt ngốc nghếch không để đâu cho hết nhìn cậu.

Dong Hae lắc đầu chán nản rồi quay lưng bỏ đi làm việc. Tay kéo Sooyoung nãy giờ vẫn chết đứng dưới sắc đẹp của thiên thần “khỉ” theo vào phòng để đồ dùng dọn dẹp. Eun Hyuk thấy vậy liền chạy theo.

Ngó ngang ngó dọc thấy ba người kia đi khỏi sảnh chính, Seohyun mới lò dò bước xuống cầu thang. Mặt mày hằm hằm nhìn phát khiếp. Tay cô ta rút cái điện thoại trong túi áo ngủ ra bấm bấm lia lịa.

. . .

Tít… tít… tít!!!

Chiếc Iphone trên đầu tủ rung lên kêu vang. Jessica mắt vẫn còn ngái ngủ lết tấm thân ngồi dậy. Bữa nay là chủ nhật nên cô thường ngủ đến trưa rồi dậy đi shopping với mấy người bạn. Liếc nhìn giờ trên chiếc đồng hồ màu hồng… 9 giờ sáng??? Ai đi nhắn tin cho cô vào cái giờ “sáng sớm tinh mơ” này vậy??? Đưa tay vò tung cái mái tóc rối nùi trên đầu, cô với tay lấy chiếc Iphone chậm rãi mở tin nhắn ra đọc.

“Chị Jess iu dấu của em.

Việc hôm trước em nhờ chị á, tới lúc thực hiện rồi.

Chị mau chuẩn bị cho chú đáo vào đấy nhé! Yêu chị.”

Seohyun.

Thì ra là vụ việc của Seohyun. Nếu làm tốt vụ này, cô có thể có cơ hội gần gũi với Kyu Hyun như Seohyun nói rồi. Như được lên giấy cót tinh thần, cô nhất định phải làm cho tốt mới được. Cô nhếch mép cười kệch cỡm, ngồi dậy thay đồ một cách “nhanh chóng” hơn bình thường và đi ra ngoài.



- Dong Hae! Dong Hae à! Cậu mau đứng lại đã nào. Sao tự dưng cậu lại không đi nữa? Kyu Hyun không cho cậu đi sao? - Anh mau mải chạy theo sát gót hỏi cậu.

Cậu vẫn cứ làm bộ như không nghe thấy, quăng cái khăn và xô cho Sooyoung rồi với tay lấy cây chổi lông gà. Cố tình lách qua người Eun Hyuk, phăm phăm tiến ra cầu thang để lên lầu quét dọn. Anh thấy vậy thì bực mình hết biết, đưa tay ra sau nắm chặt lấy tay cậu kéo xuống, đưa ánh mắt hình viên đạn ra nhìn cậu.

Cậu có biết vì chuẩn bị cho ngày hôm nay, anh đã dậy từ sớm để chuẩn bị như thế nào không? Cậu đã được xác định là món đồ chơi mới của anh và đã là đồ chơi, thì phải biết nghe lời. Chưa ai từng dám ương bướng với Eun Hyuk như vậy nên điều đó khiến anh bực mình. Còn một phần quan trọng là, không biết vì sao, đối với anh, buổi đi chơi ngày hôm nay thật sự rất ý nghĩa và nó khiến anh hồi hộp mong chờ cả tuần nay rồi. Nếu Dong Hae cứ thế này chắc anh sẽ phát điên lên mất.

Anh nhìn xoáy sâu vào con người nhỏ bé phía trước mặt, ánh nhìn như muốn nói hết tất cả mọi điều cho cậu chàng ngốc ngếch. Dong Hae thấy vậy cúi gằm mặt không nói năng gì nữa, cũng không dám nhìn lại anh.

Eun Hyuk xoay người, tay vẫn nắm chặt cổ tay cậu lôi đi. Bước nhanh ra khỏi khu nhà chính, băng qua đài phun nước rộng lớn tiến vào khu vườn xanh ngát tuyệt đẹp phía sau. Anh lôi con Iphone có hình con khỉ của mình ra bấm nút gọi.

- Sung Min hyung! Em có việc cần nhờ hyung giúp, em hứa sẽ đền cho hyung một chầu kem dâu sau chỉ cần hyung cho em mượn ngày chủ nhật của hyung, có được không? - Anh nói trong điện thoại.

- Kem dâu hả? Được được (^^) cơ mà em cần hyung giúp cái gì a? - Giọng nói trong veo từ đầu dây bên kia vọng lại.

- Không có gì nhiều đâu. Em muốn hyung đi cùng với em gặp một vài người bạn. Thế nhé, hyung chuẩn bị sẵn đi lát em vòng về đón hyung. - Không đợi hyung mình trả lời anh vội cúp máy.

- Này! Anh đang tính làm cái trò gì vậy? - Dong Hae nãy giờ tò mò không chịu được đành kéo vạt áo Eun Hyuk hỏi.

- Trật tự và làm theo tôi. - Anh đáp gọn lỏn rồi tiến lại chỗ Kyu Hyun đang ngồi ở cuối vườn.

Tờ báo buổi sáng đọc xong đã được quăng qua một bên, tách trà mới vơi được một nửa đã nguội lạnh. Kyu Hyun đang ngủ gật trên ghế dài, ánh mắt gian tà khẽ lim dim, vài xợi tóc mai rủ xuống lòa xòa trước mắt. Lúc ngủ anh thật giống như một thiên thần với đôi cánh trắng, chả bù cho lúc thức tí nào.

Dong Hae không kìm được lòng mà ngẩn ngơ ngắm nhìn. Cậu đến giờ vẫn không rõ được cái tình cảm dành cho Kyu Hyun rốt cục là thế nào. Anh đẹp trai, tài giỏi, lại là con nhà giàu. Anh là một người quá hoàn mĩ khiến cậu không thể ngăn ánh mắt mình luôn hướng về anh.

- E hèm… - Eun Hyuk đằng hắng trong cổ họng, đưa tay nhẹ lay vai Kyu Hyun.

- Aigo~ - Hàng lông mi lay động. Anh ngồi thẳng người dậy, thản nhiên vươn vai rồi ngáp dài một cái.

- Mau dậy thôi anh chàng lười ngủ ngày ạ. Một ngày đẹp trời như thế này mà nằm ngủ gật ở đây thật là phí hoài a~ - Eun Hyuk mở lời với giọng điệu khiêu khích.

- Thằng nhóc này sao lại ở đây? - Kyu Hyun làm ngơ Eun Hyuk, quay qua hỏi Dong Hae.

- Thằng nhóc gì chứ? Dù sao chúng ta cũng cùng khối mà. Tôi tới đây rủ anh và Dong Hae đi chơi này. Ngày nắng đẹp như vậy mà chết dí ở nhà thì thật là chán chết a. - Eun Hyuk cười toe toét nhìn Kyu Hyun nói.

- Nụ cười đê tiện. Cậu rốt cục muốn gì đây, mau nói ra, úp mở hoài. - Kyu Hyun bực dọc, lạnh lùng nói.

Câu nói làm nụ cười trên môi Eun Hyuk đông cứng lại. Cậu đứng đằng sau không nhịn được che miệng cười, Kyu Hyun nói đúng quá. Sooyoung mặt méo sệch hết biết phải làm sao để bào chữa dù cô thích nụ cười đó (TT^TT).

- Anh trai tôi muốn đi chơi công viên cùng với anh và Dong Hae đó mà. - Eun Hyuk nhanh chóng lấy lại phong độ, cười đầy ẩn ý nhấn mạnh chữ “anh trai”.

- Cậu nói gì cơ? Sung Min á??!! - Bộ dạng Kyu Hyun quay ngoắt 180 độ, mắt sáng bừng lên hỏi lại.

- Đúng rồi a~ Nhưng có vẻ như anh không muốn đi lắm nên thôi vậy. Có điều Dong Hae đồng ý đi rồi, anh cho cậu ấy đi chơi bời một lúc trong khi anh tiếp tục ở đây ngủ ngày nhá? - Eun Hyuk kéo dài giọng điệu ra nói rồi quay sang nháy mắt với Dong Hae.

- Ế ế khoan đã! Ai nói là ta không đi chứ. Cậu cứ ra phòng khách ngồi đợi đi, ta với Haenie còn phải đi chuẩn bị. Cậu nghĩ Haenie chịu đi vs bộ dạng như cosplay thế này à? - Kyu Hyun đứng bật dậy, vừa nói vừa chỉ qua Dong Hae rồi thản nhiên nắm tay cậu kéo đi.

-----------------------------------


Công viên Ever Lasting Friends.

- Yahhhhhhhhh~ Bóng bay kìa! Hyukie a, hyung muốn bóng bay. - Sung Min mắt sáng rỡ, vừa nhảy nhót như đứa trẻ lên ba vừa kéo tay Eun Hyuk chỉ chỉ xe bán bóng bay.

- Hyung bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi bóng bay hử? - Eun Hyuk cau mày hỏi.

- Minnie muốn bóng bay hả? Vậy đi thôi. Ta sẽ mua cho Minnie nhé! - Kyu Hyun chớp ngay thời cơ, kéo tay Sung Min ra chỗ xe bán bóng bay.

- Chào quý khách. Hãy mua bóng bay đi ạ! - Anh chàng bán bóng có nụ cười tươi thân thiện chào mời.

- Minnie thích trái nào? - Anh nhìn lên trùm bóng hỏi cậu.

- Trái kia kìa. - Sung Min ngó ngang ngó dọc rồi chỉ vào một trái bóng hình con thỏ màu hồng phấn dễ thương.

- Anh hãy lấy cho ta trái đó và cả cái trái hình chú cá Nemo kia nữa. - Kyu Hyun đưa tay chỉ rồi rút ra tờ 50000 won màu vàng mới cứng đưa cho anh chàng bán bóng.

- Ơ… Xin lỗi quý khách có tiền lẻ không ạ. - Anh bán hàng nhìn tờ tiền giấy mà hết cười nổi, anh bán bóng bay chứ có bán vàng đâu mà kiếm được nhiều tiền như thế để mà thối lại.

- Không có. Khỏi thối lại cũng được. - Kyu Hyun lật lại cái ví tiền của mình xem qua rồi mặt lạnh tanh đáp gọn.

- Ơ… dạ. Cám ơn… cám ơn quý khách, của quý khách đây ạ. - Anh bán bóng run rẩy nhận tờ tiền, không nén nổi miệng cười ngoác đến mang tai, cúi chào tiễn hai người.

- Chúng ta đi thôi. - Anh vẫn giữ vẻ mắt lạnh hơn cả tờ tiền lúc nãy nhìn anh bán bóng bay rồi mới quay qua nói với Sung Min.

- Hai người thiệt tình! Kyu Hyun à, anh đứng có chiều hyung tôi như vậy chứ? - Eun Hyuk nhăn mặt khi thấy hyung mình hí hừng cầm trái bóng bay chạy lại.

- Xì~ Thấy ghét! Em thật là nhiều chuyện. Không biết ai còn nợ hyung chầu kem dâu ý nhỉ? Hyung cho em ăn đón giờ đấy nhé! - Sung Min vênh mặt lên cãi, lời nói thì có ý dọa dẫm mà cái mặt lại phị ra như đang làm nũng.

- Cho Haenie nè~ - Kyu Hyun cười cười nhìn hai anh em nhà họ Lee cãi nhau, quay qua đưa trái bóng bay hình chú cá Nemo ra cho Dong Hae.

- Cho… cho Haenie thật sao??!! - Cậu chưng ra bộ mặt ngố hết biết, lắp bắp hỏi lại.

- Ừ, ta cho Haenie đó. - Anh gật đầu nói lại lần nữa và giúi vào tay cậu trái bóng bay.

- Woah~ Chơi gì trước đây ta? Trò gắp thú kìa. Thỏ bông nữa kìa. Minnie muốn con thỏ bông kia ah~ - Sung Min thốt lên rồi lao đi như tên bắn tới mấy gắp thú.

Bốn con người đẹp trai sáng chói vui vẻ bước vào công viên. Ánh nắng vàng rải đều trên từng bước đi của họ. Một ngày chủ nhật tuyệt vời để đi chơi với bạn bè. Nhưng liệu buổi đi chơi này sẽ diễn ra suôn sẻ chứ? Một bóng người đằng xa nhìn bốn chàng trai ấy với ánh mắt đầy ghê rợn. Nụ cười chết chóc nở trên đôi môi mỏng.



Píp! Bộp!

- Ôi rơi rồi! - Sung Min than lên đầy tiếc nuối khi con thỏ bông lại rơi mất khỏi cái móc câu lần thứ 7.

- Anh thật là gà quá đó Kyu Hyun ạ. Mau tránh ra! Xem tôi đây này. Hyung đưa một đồng xu cho em nào. - Eun Hyuk vênh mặt đẩy Kyu Hyun qua, chen lên trước cái máy gắp thú.

Píp! Bộp!

- Phụt… Hahahahaha~ Cậu cũng chả khá hơn ta là bao nhỉ? - Kyu Hyun nhếch mép nhìn Eun Hyuk cười đểu cáng khi cậu ta cũng chẳng khá hơn tẹo nào.

- Mới một lần thôi. Anh chả làm rơi đến 7 - 8 lần còn gì. Né ra chút đi! Anh cản tay tôi quá. - Eun Hyuk vẫn cứ vênh mặt ngược lên trời nói với Kyu Hyun.

Và cứ thế đến 30 phút sau…

- Sao rồi Eun Hyuk của ta ơi! Cậu hay quá đi mất. Ta đây 7 - 8 lần không được. Còn cậu nãy giờ chắc phải gần 30 lần rồi ế nhể? - Anh cười nụ cười gian phải biết nói với Eun Hyuk.

- Anh cứ chống mắt lên mà xem đây. Lần này… lần này nhất định sẽ được. - Mắt Eun Hyuk long lên sòng sọc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại lăn dài trên trán.

Píp! Xoạch!

- Được… ơ… được rồi kìa! - Dong Hae không kìm được hét lên.

- Ủa??!! cái gì thế này cậu mệt quá đui luôn rồi sao? Sao lại đi câu cá thay vì câu thỏ vậy nè??!! - Kyu Hyun cúi xuống rút một con cá bông ra, giọng mỉa mai nói với Eun Hyuk.

- MWO??!! Tôi nhắm kĩ là con thỏ rồi mà??!! Wae??!! >.<

Bạn Eun Hyuk nhà chúng ta sau khi tập chung tinh lực 31 lần để câu được con thỏ cho hyung mình thì đã thành công khi câu được… một con cá nằm ngay kế bên. Sung Min thấy vậy mặt buồn so, tiếc hùi hụi nhìn con thỏ bông trong tủ kính. Kyu Hyun thì không nhịn được cười đến lăn ra đất. Dong Hae nhẹ nhàng tiến tới bên Eun Hyuk, kéo tay áo anh nói nhỏ:

- Anh cho tôi con cá đó nhé! - Dong Hae cúi gằm đầu, đỏ mắt tía tai.

- Tất nhiên. Keke. Tặng cậu đó, hyung tôi lúc nào cũng chỉ thích thỏ thôi. - Eun Hyuk cười hở lợi nhìn Dong Hae.

- Woah~ Cảm ơn anh nhiều a! - Dong Hae hạnh phúc vừa cười tươi roi rói vừa đưa tay ôm chặt con cá bông nhìn Eun Hyuk làm tim anh đập hẫng một nhịp suýt văng luôn ra ngoài.

- Thôi, trình của cậu như thế là đủ hiểu rồi, để ta làm cho. - Kyu Hyun sau khi phân tích đủ kiểu nãy giờ bằng đầu óc của một thiên tài đã quyết thử lại lần nữa.

- Kyunie/ Kyu cố lên! - Sung Min cùng Dong Hae không hẹn mà cùng đồng thanh nói.

Píp! Xoạch!

- Ya!!! Hihi được rồi kìa. Kyunie giỏi quá đi mất! - Sung Min nhảy cẫng lên sung sướng, nhanh nhảu cúi xuống lôi con thỏ bông ra, cười tít cả mắt.

- Xong rồi. Đi chơi trò khác nào! Minnie muốn lên chơi tàu lượn siêu tốc keke. - Sung Min háo hức mua vé rồi cùng cả đám kéo nhau lên dành mấy hàng ghế trên đầu.

Chiếc tàu lượn chạy vòng vòng mấy vòng với tốc độ kinh hoàng làm Dong Hae muốn xỉu. Mọi người không ngừng gào thét vang trời. Sung Min hyung ngồi đằng trước vừa la vừa cười toe toét. Dong Hae trước giờ chưa từng vui như vậy dù có hơi run cộng chóng mặt một chút do cái tốc độ kinh hồn của cái tàu lượn. Cậu cảm thấy hạnh phúc quá, ngày hôm nay thật đẹp.

Sau 5 vòng quay, hai con người chân nọ đá chân kia, lảo đảo bước xuống khỏi chiếc tàu lượn trong trạng thái vẫn còn lâng lâng. Hai người còn lại vui vẻ bước xuống, bộ dạng vẫn còn ngời ngời sức sống. Chả cần nói cũng biết là hai anh em nhà họ Lee rồi, từ bé đến lớn chơi đến chán cả ra còn biết sợ gì nữa. Chỉ tội nghiệp cho Dong Hae và Kyu Hyun kia thôi, lần đầu đi bị quay cho bạt kinh hồn vía.

Chưa kịp hoàn hồn gì cả, Sung Min lại lôi hai cái tên mặt xanh lét như tàu lá chuối vào nhà ma. Kyu Hyun với Sung Min đi trước khá hào hứng. Ai chứ cậu chủ nhà Cho nhất định không chịu sự quê độ sau vài vòng tàu lượn như vậy, hăm hăm hở hở muốn chứng tỏ lại cho Sung Min thấy.

Dong Hae xoay qua xoay lại lo lắng không thấy được cái gì. Đưa tay lên phía trước kiếm ba người kia thì mò lấy được một bàn tay trong bóng tối. Ấm quá! Cậu yên tâm nghĩ chắc là của Kyu Hyun hoặc Eun Hyuk nên nắm chặt lấy nó và đi tiếp. Bên trong nhà ma tối thui như hũ nút, trên tường thỉnh thoảng xuất hiện nhưng cái mặt nạ ghê rợn, mạng nhện bám khắp nơi.

Mắt đã bắt đầu quen hơn với bóng tối, Eun Hyuk ngoái đầu ra sau tìm xem cái bàn tay nhỏ cứ nắm chặt lấy tay anh từ nãy giờ là ai. Một nụ cười không kém phần toe toét nở trên môi anh khi phát hiện ra chủ nhân của bàn tay ấy. Khẽ siết chặt bàn tay mềm mại của cậu, hai người bước nhanh lên để theo kịp Kyu Hyun và Sung Min phía trước.

- Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa. - Dong Hae giật cả mình hét lên khi cả một cái bóng trắng to đùng định nhào vào cậu.

- Kyaaa~ Chết nè, tính hù Dong Hae của bọn này hả. - Sung Min không biết từ đâu lao đến, tung chân điệu nghệ đá bay “con ma” đó.

- Sặc! Trời ơi hyung ah~ Người ta chỉ là nhân viên đóng giả ma thôi mà. Sao hyung ra tay khủng quá vậy? - Eun Hyuk thốt lên khi thấy “con ma” nằm quay đơ ra đất xỉu ngay tại chỗ. Dù anh khá tức khi người ta dám hù Dong Hae nhưng hyung anh ra tay thế có “hơi” mạnh quá chăng >.<

Nhìn anh chàng nhân viên tội nghiệp nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất, cả đám sợ hãi lao nhanh ra khỏi nhà ma. Ánh sáng làm mắt mọi người hoa cả lên sau mấy chục phút lang thang trong bóng tối. Hít căng bầu không khí trong lành bên ngoài, ngồi bệt xuống thảm cỏ xanh nhỏ trong công viên.

- Nóng quá đi mất. Minnie muốn ăn kem. Kyunie à, chúng ta đi mua kem cho mọi người đi. - Sung Min kéo tay Kyu Hyun vòi vĩnh.

- Ừ, đi nào. Cậu muốn ăn kem gì? Cả Haenie nữa. - Kyu Hyun đứng dậy, hỏi Eun Hyuk và Dong Hae.

- Chuối. - Eun Hyuk đáp gọn.

- Haenie thích kem vanilla. - Dong Hae cười đáp.

Một lúc sau, trên tay mỗi người là một cây kem mát lạnh. Vừa đi vừa cười nói rôm rả làm không ít các cô gái và cả một số chàng trai xịt máu mũi té xỉu. Toàn mỹ nam đẹp như thiên thần không thôi mà cứ thích ban tặng nụ cười giết người đi khắp nơi. (Bạn au chẹp miệng nhìn đắm đuối)

- Chúng ta đi đu quay nhé có được không? - Dong Hae chỉ chiếc đu quay cao ngất đằng xa hỏi.

- Ừ đúng rồi! Lên đu quay thôi. - Sung Min háo hức hùa theo rồi kéo tay Dong Hae chạy tót đi.



Dưới chiếc đu quay khổng lồ, Sung Min nhảy nhót vòng quanh phân vé cho mọi người. Nụ cười tươi tỏa nắng nổi bật. Cả đám nhanh chóng lên chọn một buồng chống. Sung Min mau mải kéo Kyu Hyun vào trong. Dong Hae vừa bước được một chân vào thì bị Eun Hyuk giữ lại.

- Hyung à~ Em… em muốn đi vệ sinh một lúc, hay hyung cứ đi trước với Kyu Hyun đi. - Eun Hyuk bỗng nhăn mặt nói với Sung Min.

- Thế cũng được, nhưng lượt sau em đi một mình à? Như vậy thì buồn chết. - Sung Min ngó ra, chu mỏ hỏi.

- Dong Hae đi với tôi lượt sau nhé? - Anh quay qua nhìn Dong Hae nói.

- À… thế cũng được. - Dong Hae nhẹ đáp.

- Ừ vậy tốt rồi! Hai đứa đi đi, hyung với Kyunie sẽ đi trước. - Sung Min cười đáp rồi bước vào trong.

Eun Hyuk mau mải lao xuống chạy vào nhà vệ sinh. Cái này người ta gọi là “nature’s call” ^^ Dong Hae bèn đứng dưới đu quay đợi anh. Người người đi qua đi lại, cậu đứng dưới một bóng râm ngó nghiêng chờ đợi. Một bóng người cao to lực lưỡng, trên người mặt toàn màu đen núp ở đằng xa nhìn cậu xảo trá.

- Chị ơi~ Cậu ta ở một mình rồi, ra tay được chưa ạ? - Người đàn ông đó thận trọng nói vào điện thoại.

- Hahaha… Tốt lắm, mau hành động đi. - Một giọng con gái chua ngoa vọng ra ngoài, tiếng cười man rợ rợn óc.



Trong lúc đó, phía trên cao, ngồi yên vị trong một cái buồng đu quay, Sung Min liếm láp que kem dâu một cách ngon lành. Anh mỉm cười thích thú nhìn cậu. Aigo~ Minnie của anh dễ thương quá đi mất!

- Sao nhìn Minnie dữ vậy? - Cậu bỗng ngẩng đầu lên nhìn anh, mắt chớp chớp.

- Kem vẫn còn dính trên mép kìa. Minnie ăn dơ quá đi. - Kyu Hyun cười gian, với tay ra lau cho cậu.

Bàn tay anh dừng lại nơi đôi môi hồng nhỏ xinh, mềm mại. Kyu Hyun nhìn đôi môi ấy chăm chú. Lưu luyến mãi không nỡ rời đi, anh muốn thay thế tay bằng đôi môi mình quá đi mất. Tim Sung Min đập thình thịnh không kiểm soát được. Cậu muốn xỉu ngay tại đây a. Cái cảm giác tay chân bủn rủn này là sao đây? Có gì đó nhói lên trong tim nói cho cậu rằng cậu thích cái cảm giác này. Nó có cái gì đó thật ngọt ngào, ngọt hơn cả cây kem dâu cậu vừa ăn nữa.



- Các người… các người định làm cái gì vậy mau bỏ tôi ra. - Dong Hae hoảng sợ, run rẩy nói với bốn người đàn ông lạ mặt đang tiến tới xách lấy hai tay cậu, mặt mũi hằm hằm đáng sợ.

- Bốp! Nhóc con ngậm mồm vào. - Một người mặt mày bặm trợn tát cậu một cú trời giáng rồi quát.

Đầu óc choáng váng, cậu loạng choạng ngã dúi xuống đất. Ba tên còn lại liền nhào tới xốc lại cậu lên mang đi. Một chiếc xe đen bóng không biết từ đâu lao vào ngay khoảng sân trước vòng đu quay. Mọi người sợ hết hồn lùi lại tránh đường, lòng tự hỏi sao lại được quyền lao xe ô tô vào đây chứ?

- Eun Hyuk!!! Eun Hyuk a~ Anh đâu rồi! Mau cứu tôi. Kyu a!!! Cứu Haenie. Hức a… hức - Dong Hae lúc này sợ hãi thật sự, cậu cố gắng gào lên trước khi bị bọn chúng lôi lên xe, nước mắt lăn dài trên má.

- Mau câm mồm! - Người đàn ông tát cậu lúc nãy quay lại nói.

- Tôi chả làm gì mấy người cả. Mấy người thả tôi ra. Thả tôi ra!!! - Dong Hae vừa khóc vừa gào thét.

- Thằng nhóc chết tiệt. Tụi mày cho nó một liều thuốc ngủ đi. Ồn ào quá! - Ông ta tức giận ra lệnh, ngay lập tức có một chiếc khăn mùi xoa ụp vào mũi cậu.

Mùi thuốc ngủ nhanh chóng xộc vào mũi, đầu óc cậu quay cuồng… Cậu mệt quá, cậu muốn ngủ. Dong Hae dần dần lịm đi. Trong cơn miên man, cậu khẽ gọi tên Eun Hyuk, những lúc thế này anh ở đâu chứ??!! Sao không đến cứu cậu… Cậu sợ lắm… sợ lắm…


End chap 10

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Mon Jul 09, 2012 11:33 am
Avatar
avatar
kyurin137Team Radio
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 147
Points : 306
Được Thank : 7
Đến từ : gầm giường phòng KyuMin

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]
Xem lý lịch thành viên

Chap 11

“Part 1_Đau thương”

Bóng tối, đau đớn và tuyệt vọng

Có ai nghe thấu tiếng gào thét ái oan

Máu và nước mắt cứ rơi

Một mình em trong cô đơn, lạnh lẽo

Hụt hẫng, đau thương và hối hận

Có ai nghe thấu nỗi lòng sầu muộn

Con tim và ý thức vỡ vụn

Một mình anh tìm kiếm một bóng hình

- Kyurin -

Ào~

Xô nước lạnh ngắt hắt vào tấm thân mềm nhũn của cậu trong cơn mơ màng. Đầu óc quay cuồng đau như búa bổ, chân tay bị trói chặt đến tê rần. Cả người ướt nước chảy tong tỏng, lạnh tê tái. Một chiếc khăn bịt chặt lấy đôi mắt cậu khiến mọi thứ xung quanh tối đen, cái mùi ẩm mốc khó chịu xộc thẳng vào mũi. Rốt cục cậu đang ở cái nơi nào trên Trái Đất này vậy?

Công viên… vòng đu quay… Eun Hyuk… bọn người lạ mặt… những cái tát… thuốc mê… Tất cả như đoạn phim quay chậm tái hiện lại trong trí óc giải thích cho cái tình trang tồi tệ của câu hiện giờ.

Xoạt! Phụt!

Một bàn tay thô bạo kéo chiếc khăn bịt mắt của cậu xuống, đèn xung quanh bỗng sáng bừng lên, ánh sáng chói lóa cực mạnh đến đau cả mắt. Cố gắng mở mắt ngước nhìn người đối diện, một cô gái xinh đẹp với mái tóc vàng uốn xoăn bóng mượt, khuôn mặt nhìn qua vẫn là một bộ giả tạo như đi phẫu thuật thẩm mỹ, bộ đồ da màu đen bó sát lấy vóc người gầy nhẳng do ăn uống kiêng khem.

Tách!

Cô gái tóc vàng búng tay một cái, một tên đầu gấu to con, mặt mày bặm trợn bê một cái ghê vào đặt trc mặt cậu. Cô ta mỉm cười vời hắn rồi ngồi xuống vắt chân chữ ngũ nhìn cậu. Đưa mắt nhìn quanh, giờ cậu mới để ý thấy rằng mình đang bị nhốt ở một cái nhà kho hoang tàn bụi bặm còn cái cái tên đầu gấu kia chính là gã đàn ông đã tát cậu ở công viên.

- Thế nào? Tình chưa hả thằng nhóc? - Cô gái tóc vàng lên tiếng, nhìn cô ta quen quá!

- Cô… Mấy người… Tại sao lại bắt tôi? - Dong Hae run run giọng nói.

- Tại sao à? Tôi bắt cậu vì cậu làm cho người chị e của tôi ngứa mắt. Cậu có ý kiến gì không? - Cô ta dùng cái giọng the thé đáp lại, khuôn mặt khinh khỉnh hếch ngược lên.

- Cô là ai? Tôi đã làm gì người chị em của cô chứ? Cô muốn làm gì tôi? Mau thả tôi ra! - Cậu hỏi dồn dập trong sợ hãi rồi gào lên.

- Ồ cậu không biết tôi sao? Vậy thì cố mà nhớ lại đi. Hiện tại thì tôi chưa nghĩ ra sẽ làm gì với cậu? Cậu thử gợi ý cho tôi xem nào. Tôi và cậu sẽ chơi một số trò hay ho trước nhé rồi sau đó tôi… giết cậu cũng chưa muộn đâu. Hahahahaha… - Cô ta nói rồi cười man rợ.

- Cô… Mau thả tôi ra! Thả tôi ra!!! - Dong Hae hoảng sợ nhìn cô ta rồi gào lên bằng tất cả sức lực trong người.

Chát!

- Câm ngay! Thật là ồn ào. - Cô ta quát tháo rồi tát cậu một cái bạt tai, mòng tay sắc nhọn để lại trên khuôn mặt xinh đẹp một vết xước dài, rướm máu.

- Mấy người mau thả tôi ra!!! Có ai không? Cứu tôi với!!! - Một bên má bỏng rát, cậu nhịn đau tiếp tục gào lên, mong có ai đó nghe được mà cứu giúp cậu.

Chát!

Một cái tát thô bạo nữa lại giáng xuống đôi gò má thanh tú, khóe miệng bật máu. Ngày hôm nay thật chẳng ra sao, bị một ả đàn bà không quen biết cho ăn hai cái bạt tai. Cậu cảm giác mặt mình đã sưng phù lên, ánh mắt tức giận đến cực độ nhìn cô gái trước mặt. Dong Hae trước giờ có thể hiền lành thật đấy nhưng không phải là cục bột để cho người ta muốn vùi muốn dập thế nào cũng được.

Lấy hết sức tàn còn lại trong người, cậu bật thẳng dậy, kéo theo chiếc ghế đã bị trói vào cùng với cậu. Một cú xoay người tuyệt đẹp, phang cật lực cái ghê gỗ vào người con ả tóc vàng ấy. Cô ta ngã lăn ra đất, tên đầu gấu kế bên hoảng hốt.

- Cô… cô chủ!!! - Hắn ta mau mải chạy tới đỡ cô chủ đã bị cậu phang cho một cái hiện giờ nằm chỏng chơ ra như con búp bê rách.

- Bỏ ra! - Cô tay chống tay đứng dậy, tức giận gạt phắt tên đầu gấu kia ra.

- Cô chủ… cô không sao chứ? - Hắn ta làm một bộ mặt lo lắng gặng hỏi.

- Không sao! - Cô ta cộc cằn đáp.

Cậu sau khi đập được cô ả tóc vàng kia đã hả hê một chút, ngồi lại xuống cái ghế cười cười nhìn cô ta thách thức. Sau khi loạng choạng đứng lên được, ánh mắt của cô ta giờ đây long lên sòng sọc trong cơn tức giận đến cùng cực. Như một con thú hoang, nhào tới tên đàn em đang đứng ở góc khuất kia giật lấy cây gậy sắt trong tay hắn.

- Thằng nhãi chết tiệt! Mày muốn chơi với tao sao? Mày không có cửa đâu. - Cô ta gào lên trong điên cuồng.

Bốp! Bụp! Bụp!

Một cú rồi lại một cú đánh nữa như muốn giã giập xương cốt cậu. Chiếc ghế cùng cả thân người cậu đổ xuống nền đất lạnh. Cô ta như mất hết lí trí nhào vào cậu, chiếc ghế gỗ rắc một tiếng vỡ nát. Cả thân người đau đớn tưởng chừng như chết đi, từng đòn từ cây gậy sắt kia giáng xuống tấm thân nhỏ bé. Cậu muốn vùng lên chống trả nhưng cả người mềm nhũn.

Trong mơ màng, cậu vùng vẫy, gào thét. Mọi người ở đâu, sao không tới cứu cậu? Đau… đau quá! Cô ả tóc vàng kia vẫn điên tiết đánh cậu như đánh vào bao cát, cậu lăn lộn dưới đất cố né tránh nhưng không được. Phun ra đất cả một ngụm máu tươi, màu máu đỏ đến ghê người. Sợi dây tỉnh táo cuối cùng cũng đứt, cậu đau đớn ngất lịm đi, nước mắt lăn dài trên đôi gò má.

- Cô chủ! Cô chủ, mau dừng tay lại. Đánh nữa cậu ta sẽ chết đó. - Tên đầu gấu nhìn Dong Hae đã ngất dưới đất, lên tiếng can ngăn.

- Câm miệng! Tao phải đánh chết nó! - Jessica gào lên, gạt tay tên đàn em nhào tới.

- Cô chủ, ngừng tay thôi. Cô Seohyun có nhắn tới là không được giết cậu ta.

- Cái gì? Nó rốt cục là muốn làm gì đây? Thằng nhóc chết tiệt này giữ lại để làm cái gì chứ? - Cô ta tiếp tục chửi bới trong cơn tức giận.

- Dạ, tôi cũng không rõ. - Tên đầu gấu run sợ trả lời.

- Hừ! Thôi được rồi, mau trói nó treo lên kia đi. Gọi Seohyun tới đây, tao chưa xong thỏa thuận.

- Dạ. - Hắn mau mải cúi đầu rồi phân phó đám đàn em đi làm việc. Jessica ôm một bụng tức giận bỏ ra ngoài.

-----------------------------------

Cốc! Cốc! Cốc!

- Vào đi. - Eun Hyuk ngồi trên chiếc ghế bành trong phòng đọc sách lạnh lùng cất tiếng.

- Cậu chủ, vẫn chưa tìm được cậu Dong Hae. - Một chàng thanh niên mặc vest đen cúi đầu nói.

- Mấy người rốt cục là có biết tìm kiếm không? Tôi trả lương cho mấy người để mấy người làm ăn thế này sao? Một tuần rồi, dù chết hay sống thì cậu ta vẫn là nằm trên cái Trái Đất này, làm sao biến mất được hả? - Anh tức giận quát tháo.

- Chúng tôi đã tìm hết trong thành phố mà không thấy tung tích gì của cậu ấy cả. - Chàng thanh niên kia tiếp tục nói.

Rầm!

- Có phải bới tung cả thành phố này lên cũng phải tìm được cậu ta, còn không mấy người đem mạng mình ra trả giá! Cút ngay! Đem cậu ta về đây ngay lập tức!!! - Eun Hyuk tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn trà trước mặt.

Đã một tuần trôi qua kể từ cái ngày ở khu vui chơi đó. Khi anh từ nhà vệ sinh quay lại đã không thấy cậu đâu cả, hoảng sợ lùng khắp cả cái công viên rộng lớn vẫn không thấy bóng dáng cậu.Anh lúc đó có cảm giác như bị cướp mật một thứ gì đó, một thứ gì đó rất quan trọng. Kyu Hyun và Sung Min lo lắng nhìn anh tìm lời giải đáp về sự biến mất của Dong Hae nhưng anh chỉ biết đứng chết lặng. Rốt cuộc cậu đã đi đâu.

Eun Hyuk vẫn còn nhớ như in, cái ngày này cách đây 3 tháng, lần đầu tiên gặp cậu trong hội trường, bên chiếc đàn piano màu trắng. Những ngón tay điêu luyện lướt trên phím đàn tạo ra những âm thanh êm dịu mang theo nỗi buồn sâu lắng. Khung cảnh lúc đó khiến cho anh tưởng chừng như thấy một thứ ánh sáng lấp lánh tỏa ra từ con người cậu.

Dong Hae đã vừa đánh đàn vừa khóc. Những giọt nước mắt long lanh như viên pha lê lặng lẽ rơi trên phím đàn. Trong tim anh khi ấy bỗng cảm thấy quặn thắt. Cậu ngất đi trong vòng tay anh, cảm giác ấm áp và hạnh phúc trào dâng. Khuôn mặt thanh tú đẹp một cách dịu dàng không cần đến son phấn dày cộp như bất kì cô gái nào trước đây anh từng qua lại. Cậu như một con búp bê nhỏ nằm gọn trong lòng anh.

Khi thấy câu tỉnh dậy rồi khóc nấc lên, anh đã bối rối không biết phải làm thế nào. Ôm chặt lấy tấp thân nhỏ bé ấy, cảm giác rất bình yên và thoải mái. Anh lúc đó rất muốn được bảo vệ cậu, che chở cho cậu.

Thời gian trôi đi, anh đã mong chờ đến ngày được gặp lại cậu lần nữa biết bao nhiêu. Để rồi khi gặp cậu dưới cây hoa anh đào đang nở hoa rợp trời, trái tim anh bỗng không nhịn được mà đập mạnh như muốn nhảy khổi lồng ngực. Đó cũng là lần đầu tiên anh biết cảm giác tuyệt vời của một nụ hôn thật sự. Đôi môi mềm mại ngọt ngào đó làm anh say, anh đã không ngừng lại được mà muốn dính chặt lấy nó mãi mãi.

Cái bộ dạng tức giận của cậu có lẽ là điều khiến anh yêu thích nhất, nó đáng yêu và chân thật. Trước giờ xung quanh anh chỉ toàn những cô gái theo anh vì anh đẹp trai, nhà giàu và tài giỏi, những cô gái mà từ trên xuống dưới chỉ biểu hiện ra được những bộ dáng làm nũng giả tạo. Nhưng còn cậu, mọi thứ đều là thật xuất phát từ trái tim, giận dỗi hay vui vẻ, buồn bực hay hạnh phúc, lo sợ hay quyết tâm… tất cả đều hiện ra trên mặt và đọng lại ở đôi mắt nâu buồn tuyệt đẹp ấy.

Eun Hyuk quả là đã từng nghĩ rằng, Dong Hae đối với anh mà nói chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém như bao cuộc tình khác. Ở cậu là cảm giác mới mẻ mà anh chưa từng trải nhiệm qua, cái cảm giác ấm áp, bình yên và hạnh phúc. Thế rồi không rõ vì sao, có lẽ anh đã say trong những cảm giác tuyệt vời đấy rồi. Những cảm giác mà chỉ khi ở bên cậu anh mới cảm nhận được.

Nhớ lại lúc ở trong nhà ma của công viên, bàn tay nhỏ bé của cậu đã lồng vào tay anh, vừa khít. Có lẽ sinh ra, bàn tay ấy đã thuộc về anh. Vậy mà, chưa kịp nắm chặt lấy nó, bàn tay ấm áp ấy đã lại vụt mất. Lee Dong Hae, cậu rốt cục là đang ở nơi nào vậy? Dù có ở bất cứ đâu, anh cũng sẽ tìm lại cậu, nguyện bảo vệ và ở bên cậu… có thể không phải suốt đời suốt kiếp, vì một con người như Eun Hyuk bây giờ khó có thể nói được điều gì. Nhưng anh nhất định sẽ nắm lấy nó khi còn có thể.

Khẽ nhắm mắt ngả tấm thân đầy mệt mỏi xuống cái ghế bành, lòng tự hỏi tiếp theo anh phải làm cái gì đây? Làm sao để tìm lại được cậu? Bỗng một tia hy vọng lóa sáng, Eun Hyuk mau mải lôi điện thoại ra gọi điện cho một người.

- Yeoboseyo~ - Một giọng ngái ngủ vang lên.

- Hyung! Giờ này còn ngủ sao? Thật giống heo nái mà. - Eun Hyuk chán nản nói.

Cái người ngái ngủ ở đầu giây bên kia giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy giọng nói của anh. Hắn ta gãi gãi đầu nhìn lại màn hình để chắc về người gọi đến. Cái thằng nhóc này đã lâu không thấy tin tức mà giờ lại gọi điện vào cái giờ mới sáng bảnh mắt này. (Hiện tại là 10h30’ sáng =__=)

- Chú mày gọi điện có chuyện gì không? - Hắn ta lấy lại bình tĩnh hỏi.

- Hyung giúp em tìm một người có được không? - Anh hỏi.

- MWO?!!? Tìm người, chú mày tìm đến xã hội đen chỉ để tìm một người??? Mẹ kiếp, bọn anh là xã hội đen không phải bọn cớm nhãi nhép hay bọn thám tử chuyên đi bới móc. - Hắn ta tức giận nói trong điện thoại.

- Kim Young Woon hyung!!! - Eun Hyuk cũng bực tức không kém gắt lên.

- À thôi anh đùa tí. Chúng ta là anh em với nhau, chú mày cần gì cứ nói, anh sẽ giúp. Không cần phải nóng thế. - Người ở đầu dây bên kia sau khi nghe thằng em kết nghĩa của mình tức giận đến mức gọi cả họ lẫn tên thật của người ta ra thế kia bèn nhẹ giọng nói.

- Em cần hyung tìm giúp em một người, lát em sẽ gửi các thông tin cần thiết và ảnh cho hyung. Kang In hyung, hyung nhất định phải tìm giúp em đó. - Anh mệt mỏi nói vào điện thoại rồi cúp máy.


End chap 11_Part 1

-----TBC-----









xè tập thể =))

Tôi có thể thích rất nhiều người... Nhưng chỉ có thể yêu 1 mà thôi...
사랑해요 슈퍼주니어... 영원히 엘프...
Avatar
Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Giai điệu của hạnh phúc [Short fic| Kyumin, Eunhae]







Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TeenxVN no1 VN » Kênh TEEN » Fiction » rating T và K-

  • Cảm ơn bạn đã ghé thăm 4r Kết Nối Trái Tim Teen.Diễn đàn chúng tôi tạo ra nhằm mục đích giao lưu - giải trí & học tập. Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia website. Vui lòng Click vào đây để đăng kí tài khoản mới.Chúc bạn có những phút giây thật vui vẻ và thoải mái!
    Create a forum on Forumotion | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com

Mudim v0.8 Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp Chính tảBỏ dấu kiểu mới [ Bật/Tắt (F9) Ẩn/Hiện (F8) ]