Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun Nov 11, 2012 9:25 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Author: Kim Heejin

Rating: T

Disclaimer: Nhân vật là của tôi Cười to

Category: Một chút kinh dị, Open ending, thần bí, romance ...

Status: Completed

Summary: Một đoạn trích ngắn của một nỗi oan nghiệt kéo dài

Nhân vật:
_ Kim Heejin ( 1986-2002 )
_ Goo Mi Ho ( 1996 )
_ Seo Seon Joo (1996 )
_ Lee Dae Ah (1986 )
_ Lee Min Ah ( 1976-1992 )
_ Park Tae Joo ( không có kết quả )
_ Jung Eun Jae ( 1996 )
Note:
_ Jennifer và Hamie : là tên trước đây của Goo Mi Ho và Jung Eun Jae
_ Kim Yang Suk : appa của Kim Heejin

Chap 1

Cánh cửa gỗ đáng thương chỉ kịp kêu lên một tiếng RẦM, rồi vĩnh viễn tạm biệt cái bản lề thân yêu. Một cô gái với khuôn mặt như khỉ ăn ớt hậm hực bước vào căn phòng. Phải, cô đang tức đây, cô đang bực đây, bực chính bản thân mình. Tại sao tự nhiên cô lại có hứng trở thành cô con gái ngoan vâng lời ba mẹ đi dzô cái trường khỉ ho cò gáy này cơ chứ? Ờ, công nhận trường rộng thì rộng thật đấy, nhưng cô có cảm giác mình đang tá túc tại cái trại quân ngũ tệ hại nhất Đại Hàn Dân Quốc này vậy. Trường kiểu gì mà có vài mống học sinh, đã thế ai nấy đều mặt lạnh như tiền, nghiêm khắc miễn bàn đi, Kí túc xá thì ẩm thấp, dột tứ lung tung, vách tường hổng lỗ chỗ, còn có mùi như chuột chết. Eo! Nhắc đến đã thấy kinh rồi. Đó chưa phải là tất cả đâu, trường này có mấy cái luật rừng thật “khó tả”. Có 13 tầng, cơ mà chỉ được sử dụng 12 tầng thôi, tầng thượng làm cái chó gì mà cấm học sinh lên đó, tàng trữ văn hóa phẩm đồi trụy của mấy ông giáo già à? Chắc vậy! Lại còn không được ra ngoài vào những buổi tối ngày rằm mỗi tháng. WHAT THE FUCK ???!!!

- AAAAAAAAA…-cô điên thật rồi

- Ngừng la hét đi, rồi cô sẽ quen thôi! – người ở phòng bên cạnh chạy sang, vừa đeo tai nghe, vừa ung dung nhét vào mồm cô cái bánh bự chảng.

- Sao cô có thể sống ở nơi này hả Seon Joo? – Mi Ho nói trong khó khăn khi cố gắng nuốt cái bánh.

- Nơi này giờ là nhà, muốn hay không cũng vậy thôi, khó để mà ra khỏi đây lắm, đừng la nữa nha cho tôi còn học! – Seon Joo vỗ vai cô ra vẻ thương cảm lắm rồi lại lặng lẽ về phòng.

Haizzzzz…Có lẽ phải vậy thôi…

Hôm nay là 16 Âm lịch, cái ngày mà mấy trăm học sinh trong trường đều sợ…

6 PM

Tiếng chuông reo lên báo hiệu giờ “Tử Thần” – cái tên mà mọi người hay dùng để nói về ngày hôm nay. Học sinh trong trường bất kể đang làm gì, đều chạy hết sức về phòng mình rồi khóc cửa, họ sẽ chỉ mở khi mặt trời mọc vào ngày mai. Thật kì lạ! Nhưng Mi Ho cũng không ngoại lệ, cô từng nghe Seon Joo nói: “Cứ thực hiện nghiêm túc quy định của trường này, tôi đảm bảo cô sẽ toàn mạng ra khỏi đây sau 3 năm”, mà cô thì chưa muốn chết, thôi thì cứ làm theo họ cho chắc ăn.
Đêm dần buông, trời bắt đầu mưa. Cơn mưa cứ to dần, kéo theo cả sấm chớp cùng những tiếng động kì lạ khác nhau: tiếng gió rít qua các kẽ hổng trên tường, tiếng những cành cây lớn văng mạnh vào của sổ, tiếng nước mưa dột xuống sàn cùng ánh sáng lập lòe ngoài kia. Mười sáu năm sống trên đời, Mi Ho chưa bao giờ sợ đến vậy, cô chẳng biết làm gì ngoài bó gối run lập cập trong góc phòng. Ánh đèn phụt tắt, rồi xong, mất điện, vui quá cơ! Mưa cứ to dần, cảm tưởng như số nước dột vào trong nhà cũng đủ gây bão lũ. Tay nắm chặt lấy chiếc mặt dây chuyền hình giọt nước – kỉ vật duy nhất giữa cô và người bạn thân Eun Jae, cô chỉ thầm mong sao mưa ngớt hay có điện trở lại cũng được, cô sợ quá rồi.

Đột nhiên, điện thoại của cô đổ chuông, như một phản xạ của một con báo khi thấy miếng mồi ngon, cô chộp lấy mà bắt máy:

- A lô!

- Mi Ho hả, cô ra hành lang gặp tôi đi! – Seon Joo

- Nhưng trường không cho phép mà !?

- Không cần quan tâm nữa đâu, ra ngay đi, chuyện khẩn cấp lắm!

- Uhm, tôi ra đây!

Mi Ho đã quá vội vàng mà quên mất rằng: Trong ngôi trường này, không hề có sóng điện thoại…

End chap 1










Được sửa bởi Heejin ngày Sun Sep 08, 2013 3:44 pm; sửa lần 1.
Sun Nov 11, 2012 10:04 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 2

- Seo Seon Joo cô ở đâu ?!

Cô dò dẫm trong bóng tối với cái cổ hết đã khàn tiếng. Hành lang không một bóng người, chẳng có gì ngoài cái nỗi sợ hãi sắp lấn át hết tâm trí cô. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Mi Ho cảm thấy một vật cứng đập mạnh vào đầu. Cô ngất lịm...

Cơn choáng váng chưa qua đi, cố gắng nheo mắt nhìn, qua những nét vẽ nguệch ngoạc trên tường, Mi Ho nhận ra mình đang bị trói trong căn phòng tai tiếng E17 - phòng học chết chóc. Chẳng lẽ...cô sắp chết sao ?!

Tiếng mài dao sắc lẹm vang lên, và càng ngày càng rõ ràng hơn, nó đang tiến gần...

- AAAAAAAAAA...- cô hét lên đau đớn. Một chiếc cưa lớn đã cắt đứt đôi chân của cô chỉ bằng một nhát chặt. Bản năng sống còn của cô không cho phép cô từ bỏ, bằng hết sức lực còn lại, cô lết đến cửa phòng một cách khó khăn. Cửa phòng không khóa - nhưng không thể ngờ : Cánh cử đó không phải lối ra mà chỉ là dẫn cô bước sang giai đoạn khác của cái chết...

Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Qua ánh sáng lập lòe của sấm chớp, cô nhìn thấy những cái xác lâu ngày nham nhở, be bét, được treo lủng lẳng trên trần nhà. Mỗi cái xác đều có dòng chữ khắc lớn: TÔI LÀ KẺ NGU NGỐC. Không, cô không muốn bị như vậy. Mi Ho thấy giữa căn phòng, một cô gái trạc tuổi mình, mặc đồng phục trắng, tóc ngắn ngang vai, đang mỉm cười với cô. Mi Ho à! Tỉnh lại đi, mày bị ảo giác mất rồi. Chớp mắt vài lần, và cô gái kia đã hoàn toàn thay đổi. Bô đồng phục trắng bê bết máu, nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt xinh đẹp không còn nữa, nó trở nên tàn nhẫn, độc ác. Đôi mắt trắng dã, làn da gân guốc, xanh xao. Cô ấy có một thứ gì đó sau lưng...một con dao. Mi Ho giật mình tỉnh mộng, nhưng sao kịp...PHẬP, con dao đó đã cắm sâu vào mắt cô, cổ họng nghẹn ứ hét không lên tiếng...vì nó đã bị cắt đứt tự lúc nào. Không dừng lại ở đó, nó khoét sâu, đâm nhiều nhát vào mắt và bụng cô - một cảm giác đau đớn xâm chiếm toàn cơ thể, giờ cô đã hiểu cái gì gọi là "sống không bằng chết". Cô gái đó lại mỉm cười, lập tức tất cả những cái xác kia sống dậy, tiến đến chỗ Mi Ho, tranh nhau từng quả tim, gan, thận...Trong lúc đó, khi cô còn một chút ý thức về cuộc sống, tai cô loáng thoáng một giọng nói trầm ấm:

- Nhớ tên ta nhé, Kim Heejin !








Sat Aug 17, 2013 2:46 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 3

8 A.M

- Đây là địa ngục sao ? – Mi Ho tuyệt vọng nói.

- Không, đây là phòng y tế của trường, phải rất may mắn thì cô mới sống đến bây giờ đấy.

- Seo Seon Joo, là cô sao ? Tôi chưa chết thật à ? – Mi Ho nhìn quanh, mắt cô còn nguyên, chân cũng vậy, mà đau đớn thì vẫn còn đó, không khá khẩm hơn gì đêm qua. Điều cuối cùng cô nhớ được là chiếc dây chuyền lóe sáng và rồi cô ở đây. Rốt cuộc, là thực hay là hư ??

- Đừng cử động nhiều, cơ thể em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn đâu ! – Một chàng trai khoảng 26 tuổi bước vào, tiến đến kiểm tra mạch và điện tâm đồ cho cô. Có vẻ như anh ta là bác sĩ của trường – Anh là Lee Dae Ah, rất vui được gặp em !

- Dạ vâng, em là Goo Mi Ho, chuyện này là sao vậy anh ? Em nhớ là đêm qua …

- Cũng đừng nói gì nhiều, em chỉ cần biết rằng em sở hữu một phép màu và nó đã cứu sống em đêm qua, anh chỉ chăm sóc em thôi. Joo, em dìu Chi về phòng nhé !

- Vâng !

Hai người đã đi khuất, anh chợt thở dài:

- Mười năm rồi đó Hee Jin, em vẫn chưa chịu siêu thoát sao, em còn muốn giết bao nhiêu người nữa ?!

Trong kí túc xá…

- Tại sao đêm qua cô gọi cho tôi ?

- Tôi đâu có gọi cho cô !?

- Rõ ràng là giọng của cô mà !

- Cô bị ảo giác rồi, từ lúc bước chân vào đây, người ta không nói cho cô là trường này không có sống điện thoại à ?

- À ờ nhỉ !

- Đồ ngẫn, cố gắng nghỉ ngơi đi, đêm qua cô mất sức nhiều rồi !

- Khoan đã, ở lại với tôi đi, tôi sợ …

- Thôi được !

- Mà tôi hỏi này, Kim Hee Jin là ai vậy ?

Nét mặt Seon Joo hiện rõ sự lo lắng, bất an. Lần này Hee Jin trực tiếp ra mặt, xem ra Mi Ho không phải người thường rồi, còn ngồi được ở đây quả là một phép màu – đúng như anh Dae Ah đã nói. Chuyện này sẽ không dừng lại ở đây đâu …

Mười năm trước, năm 2002 …

- A lô !

- Hee Jin à, ra nhà kho gặp anh đi !

- 12 giờ đêm rồi đấy, trời đang mưa nữa, ra đấy làm gì ?

- Thì cứ ra đi anh sẽ nói cho em biết !

Với bản tính tò mò sẵn có trong máu, Hee Jin bật dậy lấy ô rồi chạy ra nhà kho trường nhanh nhất có thể. Tiếng sớm chớp vẫn đùng đùng ngoài kia, cảm giác như những tiếng gào thét hận thù trong vô vọng của những oan hồn đau khổ. Hee Jin có dự cảm chẳng lành, nhưng một sức mạnh vô hình vẫn cứ đẩy cô về phía trước … Tại sao việc bước đi cũng trở nên khó khăn đến vậy ?

- Lee Dae Ah, anh ra ngay đây cho em !

Phải, cô đang rất bối rối, cô chẳng biết nên làm gì. Trong cái nhà kho tối tăm và ẩm mốc này, mọi thứ như đang quay lưng lại với cô vậy. Cửa đóng – một tiếng “click” vang lên, cô sợ - một nỗi sợ không tên, bằng một cách nào đó mà chính cô cũng không hiểu, cô biết mình sắp chết …

Một tiếng cười man rợ cất lên, đối với Hee Jin, nó lạ mà quen, tiếng cười này cô luôn nghe thấy trong những cơn ác mộng không hồi kết xuất hiện từ lúc cô 6 tuổi. Cô biết ngày này sẽ đến … chỉ là, cô không nghĩ là ngày hôm nay. Vẫn còn quá sớm !

Trái với tưởng tượng của cô, là một đứa trẻ - một bé gái có đôi mắt sâu và vô hồn, đưa bàn tay xương xẩu tím ngắt lên khuôn mặt cô, nói:

- Cô – chết ! – Hai từ tưởng nhẹ nhàng mà lạnh lẽo đến đau đớn.

Hee Jin cảm giác một luồng âm khí xuyên vào từng đường gân, thớ thịt, ăn mòn cô, giết cô một cách đau đớn mà chậm rãi.

- Khoan đã !

- Cô phải trả nợ cho cha mẹ mình – trả bằng máu !

- Chỉ một ngày thôi, xin cô ! – ánh mắt đẫm nước của Hee Jin làm mềm long cả một thứ định dạng vô hữu.

- Thời gian của cô là đến trưa mai – nói rồi cô bé đó tan biến trong bóng tối.

Hee Jin bước đi trong vô vọng, nước mắt của cô hòa lẫn vào cơn mưa lạnh lẽo, cô đang đếm từng phút giây cuối cùng của đời mình …

Vào hồi 12:00 trưa ngày hôm sau, một cơn địa chấn khủng khiếp đã xảy ra, điều kì lạ là tuy mặt đất rung chuyển rất dữ dội, nhưng chỉ tầng 13 của ngôi trường bị phá hỏng, chôn vùi một thầy giáo cùng 30 học sinh lớp E17. Công cuộc tìm kiếm được huy động mạnh mẽ, nhưng chỉ tìm thấy người thầy cùng 29 học sinh, người mất tích chính là Kim Hee Jin – con gái hiệu trưởng. Sau vụ việc, từ một ngôi trường danh giá, nó đã tuột dốc không phanh và trở thành nơi “khỉ ho cò gáy” chẳng ai biết đến. Và Hee Jin giờ sống hay chết vẫn còn là một bí ẩn …

End Chap 3








Thu Aug 22, 2013 1:42 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 4

Phòng y tế

RẦM – cánh cửa bật tung đập mạnh vào tường, nhưng chàng trai trong phòng chẳng mảy may giật mình, anh đã quá quen thuộc với việc này rồi.

- Em đến rồi đó hả Jinnie ?

- Tại sao anh lại làm thế ?

- Cô gái đó không đáng chết .

- Anh biết là tôi cần sợi dây chuyền đó mà !

- Em thay đổi nhiều quá rồi, đừng ích kỉ như thế. Cô ấy còn cả một tương lai phía trước. Còn em … Haizzz. Anh không thể làm ngơ được.

- Anh hại tôi chết còn chưa đủ à, giờ còn muốn ngăn cản tôi sống lại sao ?

- Anh nói rồi, đó không phải là anh .

- VẬY THÌ CHỨNG MINH ĐI ! – Tiếng vang lớn làm đổ vỡ tất cả chai lọ trong phòng. Hee Jin biến mất.

Khẽ ngồi xuống nền đất, Dae Ah mệt mỏi thở dài :

- Em vẫn không tin anh sao !

Ai mà chẳng đau khổ, ai lại có thể hãm hại người mình yêu được … nhưng từ 10 năm trước, em có còn thực sự là Kim Hee Jin mà anh yêu ? Một giọt nước mắt khẽ lăn …

Trong kí túc xá …

- Cô mang điện thoại tới đây à ? Không biết là nó bị cấm sao ?

- Ờ thì …

- Đưa đây !

- Không bao giờ !

- CÓ ĐƯA KHÔNG – NHANH ! – trông Seon Joo giờ cũng chẳng khác con quỷ hôm nọ là bao. Mi Ho đành ngậm ngùi tiễn đưa “chiếc dế yêu” vào tay ác quỷ.

Seon Joo không biết từ đâu lôi ra cái búa nhìn oai không kém gì búa của Thần Sấm Thor mà nện mà đập tan cái Iphone còn mới nguyên .

- TÔI…RẤT...GHÉT…THỨ…NÀY !!!! Đây, giả cô !

Mi Ho tức muốn khóc mà chẳng dám hé răng nửa lời. Bùi ngùi cầm đống kim loại nát vụn, cô đưa ánh mắt căm phẫn vế phía “thủ phạm”…

Để mặc Mi Ho ngồi than khóc trong phòng, Seon Joo lẳng lặng ra ngoài :

- Xin lỗi, nhưng tôi buộc phải làm vậy. Vì cô mà cũng vì tôi nữa !

12 PM

Reng…reng…reng

Uể oải ngáp ngắn, ngáp dài. Mi Ho với đôi mắt gấu trúc thâm quầng tỉnh dậy. “Lạ nhỉ, ai lại gọi cho mình vào giờ này ? Khoan đã, trong này không có sóng điện thoại, và chẳng phải nó đã bị Seon Joo đập tan từ buổi chiều rồi sao …” . Tay run run mở hộp, thứ bên trong khiến cô lập tức đứng tim – chiếc điện thoại vỡ vụn thành nhiều mảnh với màn hình đã nứt vẫn sáng đèn. Có một cuộc gọi đến – nhưng không hiển thị số, thứ duy nhất hiện ra là hình con dao cổ đẫm máu. “Cô ta – Hee Jin vẫn chưa buông tha cho mình sao. Ở một con bé 16 tuổi như mình thì có gì khiến cô ta phải tốn hơi sức đến vậy” – Mi Ho thầm nhủ. Đã 30 phút trôi qua, chiếc điện thoại vẫn chưa ngừng kêu mà ngày càng đổ chuông dữ dội hơn, cô bắt đầu khóc, cô vẫn chưa muốn chết. “Ba mẹ ơi cứu con, con hứa con sẽ không xóa phim nóng trong máy bố nữa. Con thề sẽ không dùng váy của mẹ để lau nhà nữa mà…”

Cốc cốc

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cắt đứt dòng tư tưởng ‘ngoan ngoãn” thái quá của cô .

- Ai…ai đấy !

- Là anh đây ! – Cô thở phào nhẹ nhõm .

- May quá anh ở đây rồi, điện thoại của em …

- Em mang điện thoại à ? – khuôn mặt Dae Ah hơi nhăn lại, có thể anh rất
tức giận … hoặc lo lắng .

Mi Ho nhấc tấm đệm dày nửa mét lên, lấy ra cái đống bùi nhùi đang đổ chuông ầm ĩ. Dae Ah ấn nút “Trả lời”, một tiếng hét chói tai phát ra, và giờ anh có thể khẳng định : Đó không phải Hee Jin .

“Xem ra em có đối thủ rồi Jinnie à !”

End Chap 4

Ngoại truyện 1

Bắc Kinh, ngày 21 tháng 12 năm 2010 (2 năm trước)

- Hôm nay đi chơi vui quá, Mi Ho nhỉ !

- Uhm, mình mua được bao nhiêu thứ hay. – nói là “thứ hay” vậy thôi, chứ
với đôi bạn than nổi tiếng quậy phá (rảnh việc và giàu có) này, thì đó toàn là những thứ chẳng tài nào đỡ được: bom hơi, xịt gôm, súng nước, sung cao su … Hết nói !

- Ế, có cửa hàng gì trông lạ quá ! – Eun Jae ngạc nhiên khi thấy một ngôi nhà bằng gỗ lọt thỏm giữa lòng thành phố Seoul. Hôm trước đi qua đây có thấy nó đâu ???!!! Bên ngoài cửa hàng là một dòng chữ được chạm khắc tinh xảo – Miracle .

- Hay mình vào đó xem thử đi, biết đâu lại kiếm trò chơi mới ?

- Uhm, mình vào đi !

Trái với tưởng tượng bay cao bay xa của hai cô bạn, cửa hàng khá là u ám với tong nền nâu trầm, những chiếc đồng hồ cổ treo trên tường, những bức tranh có hình thù khó hiểu … Không gian nhỏ bé, mặt hàng được bày bán trên bàn nhìn cũng khá “bất thường”, chiếc nhẫn hình con rắn cuốn quanh, một quyển sách cũ đóng bụi, hay đơn giản chỉ là một cây gậy.

Choang

- Cậu đoảng quá Jae, vỡ bình của người ta rồi, kiểu gì cũng bị bắt đền cho xem ! – Mi Ho lo lắng nhìn chiếc bình thủy tinh vỡ nát trên sàn .

- Ta là Park Tae Yoo. Chào mừng hai con đến với cửa hàng của ta ! – một người phụ nữ trung niên xinh đẹp từ trong buồng bước ra .

- Này này, vô duyên vừa thôi. Tôi với bà vừa gặp nhau chưa được vài giây, mẹ con gì ở đây ? – Mi Ho vẫn rất hách dịch và khó tính dưới mọi hình thức, chưa gì đã muốn dội nước lạnh vào người khác (mặc dù vừa mới làm bể hàng của người ta xong).

Người phụ nữ tên Tae Yoo đó không tức giận, cũng chẳng đáp lại, chỉ bụm miệng cười mà theo Mi Ho thì trông khá là ngứa mắt. Eun Jae còn chẳng để tâm, vì cô đang bận chú ý thứ khác .

- Mi Ho ơi, mua cái kia cho tớ đi ! – Eun Jae bắt đầu nói với cái giọng mè nheo rất đáng yêu, làm cho Mi Ho còn đang bận bắn “sét” bằng mắt với bà chủ của hàng cũng phải dịu dàng quay lại trả lời :

- Cậu thích cái gì ?

- Sợi dây chuyền pha lê màu đen kia kìa! – nhìn theo hướng chỉ của Eun Jae, Mi Ho nhìn thấy cả hai mặt dây chuyền pha lê hình giọt nước lóe sáng (mặc dù một mặt màu đen)

- Thôi được rồi, Tae Yoo bà bà, cái dây màu đen kia bao nhiêu tiền ? – Mi Ho bỗng dưng gọi người phụ nữ kia bằng cái tên tự chế rất “hay”.

- 8000 đô la không hơn không kém !

- CÁI GÌ CƠ !!!! – Đồng thanh

- Nếu mua lẻ là vậy, lấy cả đôi thì … miễn phí. Con ơi ngậm miệng lại đi !
Mi Ho và Eun Jae cứ mắt chữ O mồm chữ A liên tục, hai cô bạn đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Có cái cửa hàng nào quái dị thế này không hả trời ??

- Cậu cũng lấy đi Mi Ho !

- Uhm, vậy còn hơn móc tiền đưa cho Tae Yoo bà bà .

Hai người vui vẻ ra về với chiến lợi phẩm trên tay. Họ vẫn còn chưa biết chúng quan trọng đến mức nào …

- Hai con vẫn chẳng thay đổi chút nào, Jennifer và Hamie à !

5000 năm trước, trên … Heaven

- Ta hết chịu nổi hai con rồi đấy ! Hai con là thần, mấy ngàn năm tuổi rồi, không phải mấy đứa con nít dưới kia đâu. Jennifer, ngừng ngay việc ăn cắp mũi tên của thần Cupid lại. Hamie, đến bao giờ con mới buông tha cho Pegasus. Không phải là ta khó tính gì đâu, nhưng chẳng bao giờ ta thấy các con học hành gì cả ? – Athena mệt mỏi hò hét hai người con gái sinh đôi khó dạy của mình .

- Nhưng mẹ ơi, con cai quản sự sống làm gì nữa, chẳng phải việc đó có người làm rồi sao ? – Jennifer nhanh nhảu cãi lại .

- Đúng đấy ! Bác Hades cũng đâu có vui vẻ gì với con đâu, bác ấy còn đang sợ con chiếm đất diễn kìa. – chị tung em hứng !

- ĐỦ RỒI ĐẤY, không phạt các con thì các con chẳng coi ta ra gì ! Ta sẽ đầy hai đưa xuống trần gian .

- Cũng được thôi, con cũng đang muốn xuống đó chơi. – Jennifer vẫn tỉnh bơ .

- Giỏi rồi ! Con sẽ biết tại sao ta làm mẹ con !

Athena hút hết sức mạnh của Jen và Hamie, cho vào hai viên pha lê đen trắng hình giọt nước . Rồi bà đày họ xuống dưới trần gian, để rồi hơn 4000 năm sau mới đầu thai trở thành Mi Ho và Eun Jae ngày nay .

Đôi dây chuyền kia chính là kim thân của hai người. Vấn đề chỉ là giờ hai người có kích hoạt được nó để mà về được Heaven không mà thôi. Nhưng chính mẹ của hai người – nữ thần Athena tối cao cũng không lường trước được việc sắp xảy ra …

Half past soul – cụm từ được dùng để chỉ những sinh vật như Hee Jin. Họ chỉ chết một nửa, hoặc phần xấu, hoặc phần xấu, người không ra người, quỷ không ra quỷ nên thường họ chẳng bao giờ được chấp nhận bước qua cổng Heaven hay tồn tại yên ổn ở Hell, buộc họ phải vất vưởng ở dương gian trong oan ức và đau khổ. Và họ chính là lí do cần đến Jen và Hamie. Những linh hồn chết mất phần xấu, Jennifer sẽ hồi sinh họ. Còn những linh hồn chết mất phần tốt, Hamie sẽ gửi trả họ về cho bác Hades – người thầy “yêu quái” “yêu quý” lẫn lộn của mình. Đó là nếu người sử dụng chính là Jennifer và Hamie, còn một ai khác như phù thủy, á thần, … hay thậm chí là Half past soul biết cách kích hoạt, rất có thể, mạng sống của hai người sẽ bị đe dọa …

End ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2

10 năm – liệu đó có đủ lâu để quên đi người thân thương nhất. Có thể lắm … nếu bạn là một cô bé 6 tuổi hồn nhiên và vô tư .

Người ta biết rằng Kim Hee Jin là đứa con gái của hiệu trưởng trường Sapphire cùng người vợ thứ hai. Ít ai biết rằng Hee Jin còn có một người chị gái cùng cha khác mẹ, đó chính là Kim Min Nah – cô gái mà người ta đơn giản nghĩ rằng đó là … người giúp việc nhà họ Kim .

Nhật kí của Hee Jin …

Ngày 5 tháng 9 năm 1992

Nhật kí thân yêu !
Nhật kí biết không, hôm nay Jinnie đi học đấy ! Nhưng Ngọc không được học trong ngôi trường to thiệt là to của ba đâu. Chị Min Nah xinh đẹp, tài giỏi, dịu dàng, … của Jin nói rằng Jin chưa đủ tuổi. Tức lắm luôn ý, Ngọc luôn mong đến ngày này mà lại …Chán ghê ! Hôm nay Jin không đi ô tô cùng ba nữa, Jin đi bộ, hì hì, nhật kí thấy mình giỏi không ? Lúc mình đang tung tăng trên con đường toàn rác và bốc mùi của khu phố, đột nhiên có mấy anh bặm trợn đứng chắn ngang, che hết cả tầm nhìn của mình, rồi hỏi mình với cái giọng lè nhè như người nát rượu :

- Mày có phải Kim Hee Jin không ?

- Hức hức !! – Lần này ta quyết ăn vạ cho mi xem, kiểu gì mi cũng chết .

Bỗng dưng, từ đâu đó xuất hiện một nữ anh hùng gan dạ, tốt bụng đến giải cứu Jin – khỏi nói nhật kí cũng biết đúng không, chị Nah đó. Chị thật là giỏi, chỉ cần nói vài câu rồi đưa cho bọn họ một tờ giấy có 11 con số nhỏ nhỏ, họ đã phải xin lỗi Jin rồi. Chị đưa Jin đến trường trên chiếc xe đạp cà tang của chị, nó cứ xóc lên xóc xuống hoài à, Jin ngồi trên mà muốn ói luôn .

Ngày đầu tiên đi học của Jin bắt đầu như vậy đấy !

Ngày 16 tháng 12 năm 1992

Nhật kí thân yêu !
Hôm nay một sự việc khủng khiếp đã xảy ra. Chị Min Nah đi rồi, chị đi thật ròi. Hức hức ! Ba nói rằng chị bị tai nạn giao thông trên đường về ….

Đó là một trang viết đau buồn và đẫm nước mắt …

Ngày 24 tháng 12 năm 1992

Nhật kí à !
Đêm nay mình không ngủ được. Cũng phải thôi, hôm nay là giáng sinh mà, nhưng không phải chỉ như vậy đâu. Vào buổi chiều, khi đi ngang qua thư phòng của ba, mình đã biết một chuyện động trời …

- Anh yêu, mọi chuyện vẫn suôn sẻ chứ !

- Không một ai biêt cả ! Nhưng chẳng phải làm vậy thật quá sức nhẫn tâm sao ?!

- Vớ vẩn, anh không yêu em nữa à ? Con bé Min Nah đó tồn tại chỉ khiến chúng ta xa cách nhau thôi ! – nói rồi bà ta quàng tay qua cổ ba tôi mà nũng nịu, dù bà là mẹ tôi, nhưng tôi phải nói rằng, bà chẳng khác gì thứ đĩ mạt rẻ tiền .

Ba tôi chỉ nhẹ nhàng “Uhm” rồi quay hướng ra cửa sổ. Ông đã quá đắm chìm trong ảo dục của bản thân mà lẽ nào … đang tâm giết hại con gái ruột ??? Đời người ai học được chữ “ngờ” …

Xin lỗi nha, hôm nay mình hơi nặng lời, nhưng mình đang rất bối rối …

Ngày 3 tháng 2 năm 1993

Nhật kí !!!
Mình vừa mơ thấy chị Nah đấy, chị mỉm cười dịu dàng rồi dẫn mình đi ăn kem nữa cơ. Thật là vui quá đi ! Mình không thể đợi đến đêm mai để lại được gặp chị …

Ngày 4 tháng 2 năm 1993

Nhật kí thân yêu !
Mình vừa gặp ác mộng, chẳng có chị Nah đâu, chỉ có những tiếng khóc than tủi cực, rồi những tiếng cười man rợ thét mắng Jin, nói rằng rồi sẽ có ngày Jin chết một cách đau đớn. Mình sợ lắm …

Thời gian thấm thoát trôi đi, cô bé Hee Jin ngày nào đã khôn lớn, trở nên khép kín và đơn độc. Cô không còn nhớ tới người chị gái năm nào nữa, chỉ còn những tiếng hét, tiếng cười quỷ dị phủ đầy tâm trí cô …

Ngày 1 tháng 7 năm 2002

- Hee Jin !

- Dạ !

- Em xuống phòng giám hiệu lấy cho cô cốc nước !

- Vâng ạ !

Hee Jin lặng lẽ đi xuống dưới tầng, khi đi qua phòng bảo vệ, cô chợt thấy một bé gái xinh xắn đang ngồi chơi với khối ru-bíc, có một điều gì đó khiến cô phải nán lại để tìm hiểu …

- Cháu làm gì đấy Jin ?

- Dạ cháu chào bác. Chẳng là cháu thấy có bé gái …

- À ! Đó là con gái bác, tên là Seo Seon Joo, chẳng phải con bé rất xinh xắn sao ? – Bác bảo vệ nói với vẻ mặt đầy tự hào .

- Vâng ! – không chỉ vậy, cô bé đó mang một khuôn mặt quen thuộc mà cô không tài nào nhớ ra …

End ngoại truyện 2








Thu Aug 22, 2013 1:51 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 5

Bây giờ đã là tháng 10, tiết trời đã chuyển thu, nhưng những cơn mưa tầm tã vẫn không dứt tại ngôi trường Sapphire. Hệ thống dây điện của trường bị hở, để phòng trừ hỏa hoạn đáng tiếc, trường quyết định sập cầu dao và mua một loạt đèn dầu, đèn pin trang bị cho các phòng trong kí túc xá .

Phòng hiệu trưởng

Cốc cốc

- Mời vào !

- Thưa thầy, có người gửi đồ cho thầy !

- Seon Joo đó hả ? Cái gì vậy em ?

- Dạ em không biết !

Nói rồi cô đưa cho người đàn ông kia một cái bọc đen và bước ra ngoài .

Mở những nút dây thừng ra, bỗng người đàn ông đó run rẩy, mặt mày tái mét lại. Trong bọc là một con dao cổ chạm khắc tinh xảo. Seon Joo bỗng quay lại làm ông ta giật bắn mình .

- Em quên nói với thầy, người gửi cho thầy là một cô gái tên Kim Min Nah … Thầy ơi, thầy có sao không ? Thầy ơi !

Ông ta đã lên cơn đột quỵ, các học sinh khác đưa ông ta đến bệnh viện để cấp cứu nhưng không kịp. Hiệu trưởng trường Sapphire đã tử vong vào hồi 17h34’ ngày 9 tháng 10 năm 2012. Mọi người đều rất đau buồn và tiếc thương, chỉ riêng một mình Seon Joo lãnh đạm, không hé răng đến nửa lời suốt buổi tang lễ. Có một số học sinh khác lại quả quyết khẳng định rằng cô đã nở một nụ cười nửa miệng khó hiểu đến rợn người, tuy nụ cười đó chỉ xuất hiện trong vài tích tắc mà thôi.

Tầng 13, phòng E17

Tiếng bước chân “lộp bộp” gõ xuống sàn nhà ẩm mốc và phủ đầy bụi bẩn. Hee Jin mở bừng đôi mắt trắng dã của mình rồi nhìn ra phía hành lang. Bao năm rồi, giờ mới có tên tự dẫn xác đến cho cô. “Có trò vui mới rồi đây !” – cô thàm nghĩ. Cánh cửa bật mở, một thân ảnh bước vào, là khuôn mặt đó, là khuôn mặt khiến cô trằn trọc, thao thức bao đêm, một khuôn mặt quen thuộc đầy nghi hoặc mà cô không tài nào nhơi ra – là cô bé ấy – Seo Seon Joo. Cô không thể giết cô bé đó được, cho đến khi nào cô biết chính xác : Seo Seon Joo thực sự là ai. Hee Jin tan biến, vọng lên một tiếng nói khàn đặc :

- Mau về đi !

- Tôi chưa thể về nếu chúng ta không nói chuyện thẳng thắn ở đây .

- Cô có biết rằng, nếu ở lại đây lâu hơn nữa thì cô sẽ chết chứ ?

- Nếu có thể giết tôi thì cô đã giết từ lúc tôi vừa bước vào căn phòng này rồi .

Bị nói trúng tim đen, Hee Jin đành phải ra mặt .

- Cô muốn gì ?

- Thực sự cô không nhớ tôi là ai sao ?

- Cô là Seo Seon Joo, con gái bác bảo vệ, sao tôi không nhớ !

- Không ! Cô sai rồi !

- Vậy chắc cô là thần linh giáng thế ? Nhanh lên đừng làm mất thời gian của tôi ! – mặc dù nói vậy nhưng Hee Jin đang rất hồi hộp, điều mà cô suy nghĩ bao lâu giờ sắp có lời giải …

- Jinnie à, chị Min Nah đây !

Hee Jin ngã gục, cô nhớ ra rồi, nhớ ra thật rồi. Một thứ chất lỏng màu đen tanh tưởi bỗng rơi ra từ khóe mắt vốn rất vô hồn của cô. Chẳng phải … cô đang khóc sao ?

Cô ngước lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt của Seon Joo, đúng là những nét đó, cũng giọng nói đó, chỉ là mái tóc nâu giờ lại là đen tuyền …

- Là chị thật sao, chị Nah ?! – lần đầu tiên trong 10 năm, cô bắt đầu cảm thấy hạnh phúc .

- Em không ảo tưởng đâu, là chị đây. Chị biết rằng em đang theo đuổi sợ dây chuyền của sự sống. Hãy bỏ cuộc đi, nó và cả Goo Mi Ho là của chị ! – nói rồi cô gái đó – giờ chúng ta nên gọi là Seo Seon Joo hay Kim Min Nah đây – sập của phòng, đi xuống dưới lầu như chưa hề có chuyện gì xảy ra …
Hóa ra chị Min Nah ra mặt chỉ là để cảnh báo cô tránh xa thứ duy nhất giúp cô sống lại sao ? “Đó không phải chị, hoàn toàn không phải chị, chị sẽ không bao giờ đối xử với mình như vậy, chị rất thương yêu mình mà !” – Hee Jin rất muốn phủ nhận tất cả, rằng đó không phải chị cô, rằng cô không phải là một Half past soul, rằng gia đình cô chưa từng tan vỡ đến vậy. Những tia hạnh phúc vừa len lỏi trong trái tim khô héo của cô đã phũ phàng bị dập tắt. Thứ “nước mắt” màu đen đúa đó chảy dài, loang lổ cả một khoảng sàn, và hình như nó đang chảy ngược vào trong …

End chap 5








Thu Aug 22, 2013 10:16 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên


Chap 6

Sau cái đêm định mệnh ấy, Mi Ho cứ thơ thẩn như người mất hồn, cộng thêm cái chết đột ngột của hiệu trưởng Kim Yang Suk, khiến cô càng cảm thấy bị đe dọa. Trong lúc này, đừng hù dọa cô, những việc làm nho nhỏ đó cũng có thể khiến cô đứng tim mà ngất ngay tại chỗ. Mọi giáo viên và học sinh khác - trừ Seo Seon Joo và Lee Dae Ah - thì đều nhìn cô bằng ánh mắt kì thị khi thấy cô dè chừng với mọi thứ, đến cả tủ đồ cũng phải nhờ người khác mở hộ, đi WC cùng lắm phải xách hai bạn gái khác đi cùng … Có ai hiểu cho tình cảnh của cô đâu, lắm lúc, cô chỉ muốn nguyền rủa cho mấy con ma kia ám chết cha chết mẹ hết tụi nó đi. Mi Ho nổi tiếng là con người cực đoan mà. Sau khi cái “luật rừng” tiếp theo của nhà trường được công bố - sử dụng đèn dầu thay cho đèn típ, cô toàn phải bê chăn gối sang phòng Hy ngủ, cũng có đêm Hạ Chi thức trắng ngắm mưa qua ô cửa kính, phần vì sợ, phần cũng vì cô buồn, cô rất nhớ gia đình, nhớ bạn bè bên Seoul, và đặc biệt nhớ Jung Eun Jae – người bạn, người chị em thân thiết với cô từ năm lên 6 …

8 AM

Cốc…cốc…cốc

- Này Joo, cô ra mở cửa đi !

- Để yên cho tôi ngủ, cô tỉnh dậy trước mà, cô ra mở cửa đi !

- Không, chẳng may là ma đến báo oán tôi mấy bữa trước thì sao ?

- Dở hơi à ! Giờ là ban này, ma quỷ cái gì !?

- Không biết đâu, cô ra mở cửa đi. Ra mở đi, xin cô đấy ! Please … Please …

- Aishhhhh… Đồ phiền phức !

Seon Joo buộc phải tỉnh dậy với mắt nhắm mắt mở, đầu óc như tổ quạ, bộ cánh đi ngủ chỉ vỏn vẹn chiếc áo phông và … quần lót … mà ra mở cửa :

- Đứa nào đấy !

- AAAAA … Vẩn đục hết cả mắt trẻ thơ rồi. Tôi không thấy gì hết, không thấy gì hết ! – cô gái nhỏ con ngoài cửa cứ mặc sức la hét khi nhìn thấy tình trạng rất ư là “ba chấm” của Seon Joo .

- Này, đồ dở hơi. Hỏi lại cô là đứa nào mà dám đến phòng tôi, làm phiền tôi, giờ còn chế giễu tôi, ngay trong buổi sáng tinh mơ ngày chủ nhật hả ??? – Seon Joo xổ ra một tràng dài, còn cô gái kia thì cứ dáo dác, mắt đảo như rang lạc vào trong căn phòng

- Mi Hooooooo…

- Eun Jaeeeeeee…

…và thế là hai con người kia ôm nhau quay tít mù, chẳng thèm ngó ngàng gì “chủ hộ” vẫn đang “bốc khói” ở kia .

- Này này, gặp mặt cảm động quá ha, tôi sắp khóc rồi đây nè !

- Oh, sorry bạn yêu ! Xin giới thiệu đây là bạn chí cốt từ hồi nhỏ tới giờ của mình : Jung Eun Jae. Còn đây là Seo Seon Joo – người đã giúp đỡ tớ rất nhiều trong thời gian gần đây .

- Vậy hả ? Rất vui được gặp bạn nha ! – Eun Jae híp mắt cười rất đáng yêu rồi chìa tay ra .

- Sao cũng được ! – Seon Joo vừa định quay đi thì thấy mặt dây chuyền lấp lánh ở cổ Eun Jae. Cô nhìn không rời mắt. “Gay go rồi ! Nó cũng đang ở đây. Sự tồn tại của cả Hee Jin và mình đang bị đe dọa …”

Eun Jae hua hua tay trước đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào tài sản của mình .

- Ê ê, tỉnh đê, đừng có nhìn dây chuyền của tôi nữa, người gì mà vừa chảnh chọe, vừa gian manh. Hứ !

- Tôi mà thèm lấy cái đó à. Chẳng qua đó chỉ là đồ 3 xu rẻ tiền cô mua ở rìa đường chứ gì ?

- Cô … Thật là tức chết mất !

- Thôi thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa ! – Mi Ho chen vào giữa khi thấy được rất có thể Seon Joo sẽ cho Eun Jae ăn cái bạt tai y như trường hợp chiếc điện thoại đau thương của cô. Hức hức, muốn khóc quá đi à ! Seo Seon Joo vốn không phải là người bình tĩnh hay kiên nhẫn gì cả …

12:00 PM – Phòng E17

Hee Jin đứng dậy trước một vũng máu đen đã khô lại, đôi mắt của cô không còn là màu trắng đục nữa, mà đã trở nên đỏ ngầu giống như máu của những kẻ ngu ngốc đã hiến mạng cho cô. Giết người đã là thói quen, sở thích quen thuộc của Hee Jin trong 10 năm nay. Cô hận “nó”, tại sao “nó” chọn cô mà không phải một ai khác. Nếu cô phải chết oan ức như vậy, những kẻ khác cũng sẽ chẳng được sống đâu. Sự tàn nhẫn, khát máu của Hee Jin cũng chỉ bắt nguồn từ sự tủi nhục và … nuối tiếc cuộc sống mà thôi. Cũng thật đáng buồn cho một cuộc đời bất hạnh : bố mẹ chẳng hề dành tình cảm cho cô, rồi còn giết cả người chị gái thân thương nhất. Đến lúc cô đã chán ngán việc tàn sát, muốn trở lại làm người, thì cô lại bị chính người chị gái đó cản đường. Hee Jin hướng người ra phía cửa sổ, sấm sét đùng đùng như muốn xoa dịu tâm hồn cô. Khoan đã, cô làm gì có linh hồn :

- Xin lỗi chị, lần này em không thể làm theo ý chị được. Em biết em ích kỷ nhưng … sự sống là của em. Jinnie có lỗi với chị rồi !

Trời càng ngày càng đổ mưa dữ dội …

End Chap 6








Mon Sep 02, 2013 2:02 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên


Chap 7

Mi Ho và Eun Jae gặp lại nhau sau nửa tháng trời xa cách, hai người cứ như cái đài phát thanh mở volume cỡ lớn bắt đúng sóng truyền hình. Họ trò chuyện về đủ thứ trên đời, dưới đất, bao gồm cả câu chuyện về Hee Jin cũng những cái chết bí ẩn. Eun Jae lúc đầu không tin và nghĩ rằng cô đang trở thành mục tiêu của một trò đùa quái quỷ nào đó. Nhưng sau khi nhận được những cái gật đầu xác nhận của giáo viên trong trường, cô lại bán sống bán chết bắt Mi Ho rời khỏi đây .

- Ra khỏi nơi này, càng sớm càng tốt Mi Ho à !

- Nhưng tứ phía là đồi núi, ít xe cộ đi lại, chúng ta lại không thể đi bộ ra được .

- Cậu gọi điện cho ai đó cầu cứu đi !

- Chuyện đó càng không thể, ở đây hoàn toàn không có sóng điện thoại .

- Cái quái…Aishhhh… ! Vậy là chúng ta mắc kẹt ở đây thật à ?

- Jae ngốc, sao tự nhiên lại nhập học vào đây ?

- Thì…tớ nhớ cậu thật mà, chơi với bọn kia chán lắm luôn !

Mi Ho tặng ngay cho Eun Jae nguyên cái “kẹo cốc” đau điếng .

- Ui da, sao đánh tớ ?!

- Tự nhiên đi theo mình vào chỗ chết !

- Ít ra chúng ta có nhau nhỉ ? – Eun Jae lại có thể cười hì hì ngay lập tức .

- Bó tay với cậu, đành chịu thôi !

“RẦM”

- Cái…cái gì vậy Chi ? – Eun Jae sợ hãi nấp sau lưng Mi Ho .

Trong lớp bụi của cánh cửa, hiện ra một cô gái. Mi Ho cố nheo mắt nhìn… là cô ta, không xong rồi !

- Tôi làm các cô sợ sao ? – người con gái đó dịu dàng cất tiếng, khác hẳn với hình hài quỷ dữ đêm đó .

- Hee...Hee Jin, cô đến đây làm gì ? Không phải là định lấy mạng tôi à ? Gì cũng được nhưng không được động đến Eun Jae, cô ấy không liên quan .

- Ha ha ha !! – Hee Jin bỗng cười lớn – Tôi có một quy tắc mà tôi đã tuân theo suốt 10 năm nay, chỉ giết người ở phòng E17 – nơi mà trước đây tôi từng bị sát hại. Yên tâm đi, tôi đến đây là có chuyên khác .

- Chúng ta chẳng có gì để nói cả. Xin cô hãy về cái căn phòng quái gở của cô đi, tránh xa Jae ra !

- Hài hước nhỉ, nếu không có chuyện thì tôi đến đây làm gì, giết ruồi cho các cô chắc. Tôi chỉ cảnh báo một số điều thôi .

- Nói nhanh rồi cút xéo khỏi đây ! – Mi Ho to tiếng nạt nộ, thực ra cô cũng rất sợ đó chứ, nhưng để Hee Jin ngồi “uống trà, đàm đạo” với hai người cả ngày thì không hay chút nào .

- Làm gì mà nóng thế. Thích thì đêm nay tôi gọi cô ra phòng tôi nói chuyện !

- Thôi dẹp đi, tôi không có hứng hưởng cái “diễm phúc” đó – nói mà tay Mi Ho run cầm cập, Eun Jae ngồi sau cũng sắp khóc đến nơi, và tất nhiên điều đó không qua mắt Hy Ngọc được. Cô cười nhẹ. Eun Jae dụi mắt vài cái, không biết cô có bị điên hay không, nhưng cô có thể khẳng định được…Hee Jin cũng dễ thương đó chứ (?)

- Mi Ho à, cô nên biết rằng Seo Seon Joo không phải như cô tưởng đâu. – nụ cười của Hee Jin biến mất, khuôn mặt cô bắt đầu trở nên nghiêm trọng. – Cô nên coi trừng cô ta !

- Tôi nên tin ai đây : cô – kẻ suýt lấy mạng tôi rồi vứt xác cho thây ma gặm, hay là Joo - một trong số những người đã tốt bụng cứu tôi khỏi một đứa quỷ không ra quỷ, người không ra người như cô ? – Mi Ho cười đầy mỉa mai.

- Tùy cô thôi !

- Nói xong chưa ? Xong rồi thì đi về cho !

- Khoan đã, hãy đưa sợi dây chuyền của cô cho tôi mượn !

- Không, mượn thì cô sẽ giả chắc. Vả lại đây là vật quan trọng đối với tôi, không cho cô mượn được .

- Cũng được thôi, chỉ cần cô làm cho tôi việc này, tôi hứa Hamie…nhầm…Eun Jae sẽ an toàn .

- Việc gì ?

- Hãy hỏi Seo Seon Joo hộ tôi Kim Min Nah là ai !

- Thôi được !

- Cảm ơn cô ! – nói rồi đôi mắt đen láy trở lại thành màu đỏ, Hee Jin biến mất .

Sau cuộc nói chuyện ấy, Eun Jae hỏi tới tấp với những thắc mắc to đùng. Mi Ho thì thở phào nhẹ nhõm. Còn Hee Jin, không ai biết cô đang nghĩ, hay toan tính điều gì …

End Chap 7








Mon Sep 02, 2013 2:08 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 8

12h30’ Căng tin trường

- Hi Ho à, cậu lấy bàn đi, để tớ lấy suất ăn của cả hai luôn !

- Uhm !

Mi Ho chọn bàn ăn gần cửa sổ. Để ý kĩ, phong cảnh ở đây cũng đẹp đấy chứ. Mặt trời giờ giờ đã lên đến đỉnh núi, nhưng nắng vẫn không hề gay gắt hay oi ả. Nơi này đâu đến nỗi tệ. Vừa dứt suy nghĩ, ánh mắt đỏ ngầu của Hee Jin hiện lên trên những đám mây :

- Nhớ thỏa thuận của chúng ta đấy !

Cùng lúc đó …

- Mi Ho, đồ ăn nè !

- Eun Jae, cậu có thấy gì không ?

- Có gì đâu, thôi mình ăn nào !

Hai người chợt thấy Seo Seon Joo đang loay hoay tìm bàn. Họ vẫy cô ấy lại .

- Seon Joo, ở đây ! – Mi Ho hớn hở gọi và ngay lập tức nhận được cú hích từ Eun Jae :

- Cậu không nhớ Hee Jin nói gì sao ?

- Mặc kệ cô ta !

- Nhưng …

- Hai người đang nói chuyện gì thế ? – Seon Joo phút chốc đã đứng trước mặt hai người .

- Không có gì đâu ! – Đồng thanh .

- Hai người giấu tôi chuyện gì hả ? – Joo nói với ánh mắt hoài nghi. Gì chứ, nhìn mặt bọn này ai mà tin thì đó là kẻ ngốc .

- Không có gì thật mà, thôi mình ăn đi !

- Nhớ đấy, sớm muộn gì tôi cũng biết thôi !

- Dạ vângggggggggg … - Mi Ho nói mà ngân dài ra nghe thấy tởm. Cô tiện đũa gắp luôn một miếng sushi bự chảng nhét vào mồm Seon Joo không khác gì … nhồi lợn .

- Ặc ặc … cô làm cái trò gì đấy hả ?!

- Trả thù vụ cái bánh đó mà Cười to)

Bốn mắt nhìn nhau tóe lửa …

- Cô được lắm !

- Đâu dám sánh với cô !

Tự nhiên cả 3 phá lên cười trông như lũ dở hơi, thu hút sự chú ý của cả căng tin .

- Tôi không đùa nữa, hỏi cô nè : Kim Min Nah là ai vậy ? – Mi Ho cất tiếng .

Không khí bỗng trở nên nặng nề một cách khó hiểu. Mi Ho nhìn Seon Joo bằng ánh mắt “cá chuối đắm đuối” chờ đợi câu trả lời. Còn Seon Joo thì lại cố gắng lảng tránh, Eun Jae tỏ vẻ không quan tâm, cắm cúi ăn cho hết phần của mình, nhưng có thể thấy rõ rang những giọt mồ hôi căng thẳng lấm tấm trên khuôn mặt cô .

- Tôi không biết ! Sao cô lại hỏi tôi ?

- Vậy thì thôi !

Kết thúc bữa trưa, mỗi người một hướng, suy nghĩ không thôi …

“Hee Jin à ! Tôi bắt đầu tin cô rồi đấy !”

“Hai con người đó thật đáng sợ”

“Khốn nạn ! Mày đã nói gì với họ hả Hee Jin ?!” – con mắt cô bỗng sâu hun hút như hố đen – không có đường thoát - “Tao bắt buộc phải khử mày rồi”

Có vẻ như trận chiến giữa hai chị em họ chính thức bắt đầu. Bạn ủng hộ ai ?

End Chap 8








Mon Sep 02, 2013 2:14 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 9

Trong phòng y tế

Đêm nay trời lại đổ mưa, những cơn mưa kì lạ chỉ kết thúc vào lúc 6 giờ sáng. Tiếng mưa làm anh không ngủ được, là do thói quen của anh 10 năm nay. Anh luôn lo lắng không biết Hee Jin có hạ tay sát hại thêm sinh linh nào không, mặc dù anh biết mình sẽ chẳng cản được cô ấy lại …

Cốc cốc

Tiếng gõ cửa, Hee Jin sao ? Anh bật dậy khỏi giường một cách nhanh nhất có thể. Khuôn mặt quen thuộc đó hiện ra, nhưng … cô trông thật hiền dịu. Đã bao lâu rồi cô mới xuất hiện trước mặt anh dưới hình dạng như thế ?

- Đi với em ! – rồi cô cứ thế cầm tay anh bước đi dưới mưa. Bàn tay cô … sao lạnh lẽo thế này ?

Nhà kho

Anh không thể hiểu nổi, tại sao, ngay lúc này, anh lại không có đến một cảm giác gì khi ở cạnh cô. Ánh đèn phụt tắt, cũng không sao hết, nó vốn đã rất tăm tối rồi mà …

- Cô không phải Hee Jin !

- Thông minh đấy ! Nhưng muộn rồi !

Con quỷ đã hiện nguyên hình. “Có lẽ ta chẳng sống được hết đêm nay, nhưng không sao, Hee Jin sẽ không hiểu lầm ta nữa …” – anh mỉm cười mãn nguyện. Hình như anh điên mất rồi. Thứ kim loại lạnh lẽo nhọn hoắt đâm xuyên qua đôi mắt anh, kéo theo một sợi dây cước dài …

“Ta sắp được bên nhau rồi. Mãi mãi Jinnie à … !”

“Gặp tao ở nhà kho trường, nếu mày muốn “hắn” còn sống”

Hee Jin giật mình. Cô đã từng nghĩ đến tình cảnh huống tệ hai nhất, nhưng … cô hiểu “hắn” ở đây chỉ ai. Tại sao cô lại không để tâm đến tính mạng người cô yêu ? Ngốc quá ! Cô tức tối chạy tới nhà kho năm xưa, kéo theo một luồng ám khí lạnh lẽo đến ghê người. Những nhành hoa tươi mới chớm nở vào sáng sớm, nay vội vàng khô đen lại khi cô bước qua. Đau đớn. Tức giận. Lo lắng … và cả buồn tủi nữa .

- Dừng ngay lại !

- Mày đến rồi à ? Nhanh nhỉ !

- Thả hắn ra, hắn không liên quan !

- Chẳng phải mày hết yêu hắn rồi sao ? Tự nhiên lo lắng thế ? – Min Nah mỉa mai cười khẩy và tiếp tục cắm chiếc kim nhọn khoét sâu vào khuôn mặt be bét máu của Dae Ah. Nó thảm hại tới mức không nhìn được. Đôi mắt nâu nhạt bị khâu chặt, cũng không khó để có thể nhận ra lưỡi anh đã bị cắt mất.

Máu. Chỉ một màu tang thương và chết chóc. Chưa bao giờ cô sợ hãi màu sắc đó như lúc này. Cô trách anh. Tại sao lúc đó không hét lên, hay gọi thầm tên cô thôi cũng được ? Cô sẽ đến cứu anh. Tại sao cơ chứ ? Cô cũng trách chính mình. Tại sao lại ích kỷ đến vậy ? Tại sao ? Những câu hỏi mà hoàn toàn không có câu trả lời cho cô .

- Đẹp lắm đúng không ? – một tràng cười man rợ thốt lên. Thỏa mãn biết bao ! Mười năm trước, tao giết mày ở phòng E17, giờ lại giết người mày yêu tại nơi này. Sự trả thù thật ngọt ngào !

- Chị nói gì em không hiêu ? Vậy là thế nào ? Sáu năm sống cùng em, chị cho em tình thương của người thân, của gia đình – những thứ mà đôi lúc em vẫn không tài nào hiểu rõ. Nhưng khoảng thời gian đó chỉ để chị nung nấu ý định giết em thôi sao ? Em đã làm gì đắc tội với chị ? – mọi thứ như đang xoay tròn trước mắt cô. Vậy tất cả chỉ là sự giả dối ! Cuộc đời cô cũng chỉ là giả dối ! Người duy nhất chân thật với cô thì sắp từ giã trần gian. Suốt bao năm qua cô lại hiểu nhầm người đó. Ôi, cuộc đời !

- Đừng lắm mồm ! Mày có 2 giờ đồng hồ để vượt qua tao, không thì hắn sẽ chết. Vậy thôi !

- Chắc tao đang nói chuyện với Seo Seon Joo, chứ không phải Kim Min Nah nữa rồi. Được thôi, tao chấp nhận !

Mắt của Seon Joo và Hee Jin đồng loạt biến thành màu đen và đỏ, lóe sáng, xuyên thủng màn đêm. Seon Joo động nhẹ tay, một động tác tưởng chừng đơn giản, ba chiếc phi tiêu bắn tóe theo ba ngả. Phập ! Nhanh như cắt, Hee Jin chộp được cả ba, cô ném ngược lại, trúng đúng vào bụng đối thủ .

- Không đùa nữa vậy, cuộc chơi chính thức bắt đầu. – nói rồi cô gỡ phi tiêu ra với vẻ mặt thản nhiên .

Bỗng cô gào lên, da chuyển thành vẩy cứng, răng nanh, đuôi mọc dài. “Trò gì nữa đây ? Một con rồng sao ?” Hee Jin chưa kịp trở tay, chiếc đuôi gai góc của con quái vật kia cuộn chặt lấy cô, xiết lại, đập mạnh xuống nền đất và những bức tường mục nát đầy mọt mối của nhà kho. Máu văng tung tóe, ướt đẫm. Con rồng há to cái miệng đầy răng, khè ra lửa, thiêu cháy mọi thứ. Khói đen, lửa đỏ bốc lên mù mịt. Chắc mẩm Hee Jin đã cháy rụi, quái vật dừng lại. Nhưng không. Từ trong đám khói dày đặc, một con bạch hổ lao ra, dung hàm răng sắc nhọn ngoạm chặt thân rồng, dứt ra một mảng thịt lớn. Tiếng gào thét, tiếng gầm gừ của cả hai con thú dữ mặc nhiên lại không đánh thức học sinh trong trường. Tất cả đều đã bị Seon Joo yểm bùa từ trước – quả là một sự tính toán khôn ngoan. Sau một hồi vật lộn, cắn xé, bạch hổ thở dốc, mệt mỏi quá rồi, trong khi đó, rồng vẫn còn sung sức lắm dù trên thân đã nham nhở vết răng nanh. Linh khí của cả hai chẳng còn cân bằng. Cứ cái đà này, con hổ non kia sẽ không trụ được lâu nữa. Cô sẽ tan biến vì cạn kiệt nguồn sống, khí lực. Giờ không còn thích hợp cho sự hiếu chiến nữa rồi. Bạch hổ thét lớn, một ánh sáng đỏ tươi bao trùm. Khi ánh sáng dụi tắt, Hee Jin và Dae Ah đã không còn ở đây. Con rồng từ từ biến trở lại thành người, môi khẽ nhếch lên :

- Rồi xem mày trụ được bao lâu !

End Chap 9








Mon Sep 02, 2013 2:26 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 10

Nhẹ nhàng đặt anh xuống giường rồi gỡ cước ra khỏi mắt anh. Một sự xót thương vô hạn dâng trào. Cô dường như đã lục tung cả thư viện và phòng y tế trường nhưng vẫn không sao khiến anh tỉnh dậy. Tuyệt vọng. Đau đớn. Cô không thể mất anh, không, không phải lúc này.

“Em xin lỗi” – giọt hắc lệ đen đúa đó một lần nữa lại rơi xuống. Đắng nghét. Chua chát. Nhưng … diệu kì. Khớp tay tê dại vì dây thừng của anh khẽ động đậy. Như một đứa trẻ lâu ngày xa mẹ, anh quờ quạng xung quanh kiếm tìm cho mình một hơi ấm quen thuộc. Cô mừng rỡ khôn tả, đưa bàn tay mình đan chặt vào tay anh. Dù cô biết rằng, linh khí tồn tại trong nửa cái linh hồn còn lại không đủ cho cô trụ thêm giờ nào, hơn nữa, cô cũng chẳng còn cái hơi ấm đó cho anh. Anh khẽ mỉm cười, ú ớ một vài từ, anh muốn cất tiếng, nhưng tiếng nói của anh giờ vỡ vụn, nham nhở như góc xé của mảnh giấy vấy đầy mực.

- Daenie à ! Anh không phải nói gì đâu. Em hiểu mà !

Anh bắt đầu khóc. Không phải vì đau mà là vui sướng hạnh phúc. Những giọt nước mắt hòa lẫn với màu đỏ tươi của máu lần lượt kéo nhau rơi xuống. Hai chữ “Daenie” thật dịu êm, thật ngọt ngào, chữa lành mọi vết thương của anh. Anh đã đợi hai chữ này 10 năm rồi, 10 năm của sự đau thương và mục nát, nhưng giờ anh nghe thấy nó. Trong lòng anh bỗng tràn ngập những cánh hồng. Anh thầm cảm ơn Seo Seon Joo, cô ta đã không lấy đi đôi tai của anh, để anh còn nghe được những lời này, đến chết đi anh cũng chẳng còn gì để hối tiếc .

“Em biết anh nghĩ gì sao ?”

- Đương nhiên rồi ! Nếu không thì anh đã cứu được mấy mạng người trường Sapphire. Tại sao anh ngốc thế, chỉ cần gọi thầm tên em thôi thì mọi chuyện đã không thế này …

“Anh muốn ta ở bên nhau !”

- Có thế chăng nữa thì khả năng trở thành Half past soul của anh cũng không hề cao. Ngốc vừa thôi !

Cô bỗng khụy xuống, thở dốc, hai mắt long sòng sọc. Cô bắt đầu mờ nhạt dần. Lấy chút sức tàn còn sót, Hee Jin gắng gượng mấp máy môi :

- Chỉ tiếc rằng giây phút màu hồng này của chúng ta không kéo dài được lâu. Có lẽ em sắp rời xa anh thêm một lần nữa rồi. Linh khí của em chẳng còn là bao …

“Hãy lấy linh khí của anh mà sống !”

- Em không thể …

“Anh xin em ! Nếu anh sống tiếp cũng chỉ là một tên phế nhân tàn tạ, vô dụng. Hãy để anh chết một cái chết ý nghĩa, hãy để anh chết vì em ! Hãy thử nghĩ xem, anh sẽ luôn bên em, trong huyết quản và trái tim em, từng ngày từng giờ, trở thành một phần nguồn sống và linh khí của em, Jinnie à !”

Hee Jin ngước đôi mắt trắng của mình lên nhìn anh lần cuối rồi nhẹ nhàng đặt tay lên trái tim đã gần như là thoi thóp. Một lần khói trắng từ anh từ từ truyền sang cô. Thứ ánh sáng kì ảo bao quanh hai người. Như một cuốn tiểu thuyết lâu đời đã viết : Nếu được người mình yêu hiến dâng tính mạng, hòa vào làm một thì Half past soul sẽ trở lại làm người mà không cần sự trợ giúp của Jennifer. Cô không biết đến điều này, ngạc nhiên khi mình lại có thể nhìn mọi vật với màu sắc bình thường, cảm nhận được oxy đầy căng buồng phổi và máu của Dae Ah ngập tràn trong huyết quản cô – thứ cảm giác cô đã lãng quên từ lâu. Cô không cần sợi dây đó nữa, nhưng cô phải có trách nhiệm bảo vệ Mi Ho khỏi con quỷ máu lạnh kia …

Kí túc xá, phòng Mi Ho

Cốc cốc

- Ai vậy ? – Mi Ho vật vờ ra mở cửa. Có vẻ như bùa phép của Seon Joo đã hết tác dụng .

- Tôi cần cô giúp !

- Hee Jin à ? Sao trông cô …

- Ngạc nhiên lắm đúng không ? Tôi vào trong được chứ ?!

- Tất nhiên rồi !

- Cô mò đến đây làm gì vào giờ này ? – Eun Jae dụi mắt uể oải nói .

- Như đã nói, tôi cần các cô giúp. Seo Seon Joo đã hiện nguyên hình .

- Vậy sao ? Anh Dae Ah đâu ?

- Anh ấy … đi rồi !

- Cái gì ? Cô giết anh ấy rồi à ? – Mi Ho quát lớn nắm lấy vai Hee Jin mà lay mà giật .

- Không ! Anh ấy chết vì cứu tôi .

- Cô mà cần cứu sao ? Chắc chắn cô đã giết anh ấy rồi .

- Im đi ! Giờ không phải lúc cãi nhau đâu, còn nhớ cái tên Kim Min Nah chứ ?

- Ừ !

- Đó chính là Seo Seon Joo kiếp trước. Cô ta không phải người .

- Là sao ? Không hiểu ? – lại là cái giọng ngọt ngọt tởm tởm đó .

- Haizzzzz … Chuyện dài lắm. Đọc cái này đi ! – Hee Jin lôi ra một cuốn sách dày cộp đóng đầy bụi bẩn .

3 tiếng sau

- Cái gì thế này ? Cô cho bọn tôi đọc tiểu thuyết kinh dị à ?

- Vớ vẩn ! Đây là nhật kí của tôi mà .

- Oh mài gót !!! Vậy cô và Seon Joo là Half past soul sao ?

- Đúng thế !

- Tôi vẫn chưa hiểu lắm, Seon Joo hoàn toàn giống hệt con người mà .

- Cô ta đã đầu thai rồi, tôi đoán được rằng trong lúc đó, cô ta vẫn giữ cho mình kí ức và sức mạnh của 1 Half past soul .

- Thiệt là rắc rối !!!

- Tôi biết, nhưng có một điều 2 người bắt buộc phải tin tôi .

- Uhm !

- Hai người chính là Jennifer và Hamie .

- Are you crazy ? What the hell are you talking about ??? – Mi Ho bỗng xổ một tràng .

- Ai can sờ pít Ing lích . Nói tiếng hàn đi bà nội !

- Tôi không thể là thần được, mà nếu có, thì là thần phá hoại (Đúng thế thật) – Eun Jae chen vào .

- Aishh ! Hai chiếc dây chuyền kia chính là sức mạnh của hai người đó .

- Thề có cái bóng đèn trên trần nhà, tôi có thể chứng minh cho cô thấy nó chỉ là hai viên nhựa hết sức bình thường, Eun Jae, đưa dây của cậu đây ! – Mi Ho đập mạnh hai giọt nước xuống nền đất …

Bỗng hai làn khí đen trắng phát ra, đặc kín, che khuất hết tất cả . Kì lạ thay, nó có mùi oải hương dìu dịu mê hoặc, Hee Jin cảm thấy thân người lâng lâng, cô dần chìm vào giấc ngủ …

End Chap 10








Sun Sep 08, 2013 3:41 pm
Avatar
avatar
Heejin
Mình Là : Nữ
Tổng số bài gửi : 173
Points : 438
Được Thank : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa
Xem lý lịch thành viên

Chap 11

6 AM

- Dậy đê người đẹp, sáng rồi đó !

- Cho mình ngủ thêm một chút nữa thôi mà Mi Ho !!

- Mi Ho nào ở đây, dậy đi, Jennifer đang nói chuyện với mi nè !

- Hả ? – Hee Jin – với sức bật của lò xo – tỉnh giấc nồng nhanh chóng – Cô tìm được kí ức rồi à ??

- Yeah ! Cả sức mạnh nữa . Eun Jae cũng vậy !

- Vậy thì tốt quá rồi !

- Từ từ đã, cô chẳng phải là ma sao ? Tại sao tôi thấy đủ cả 2 phần linh hồn nhỉ ?

- Sống từ hôm qua rồi ! Mà khoan hãy nói chuyện này, Eun Jae đâu ?!

Cái mặt nhăn nhở khác bắt đầu thò ra khỏi chăn

- Eun Jae nào ! Ở đây chỉ có Hamie thôi !

- Cô làm tôi hết hồn !

- Há há, sợ chưa !!

- Aish. Đồ trẻ con ! Bây giờ ta phải tìm cách để đói phó với Seo Seon Joo trước đã. Hamie, cô nghiêm túc hơn một chút đi, lần này phải nhờ tới cô nhiều đấy !

- Dạ vâng con biết rồi thưa mẹ trẻ !

- Ờ ờ con gái ngoan !

Trong một giây phút ngắn ngủi, họ dường như hoàn toàn quên mất điều mà mình đang đối mặt mà thoải mái cười đùa. Dù sao thì họ cũng có yếu tố bất ngờ, Seon Joo chưa biết rằng Jennifer và Hamie đã thức tỉnh …

12 PM

Giống như một cơn gió đầu mùa giá lạnh, cái bóng đen mang tên Seo Seon Joo nhẹ nhàng lướt qua các cửa phòng và kí túc xá. Dừng lại trước căn phòng 137 hồi lâu, khi đã biết chắc “Mi Ho” đang ở một mình, nó hẩy nhẹ cánh cửa, tiến đến gần chiếc giường. Bàn tay gân guốc cùng những móng vuốt sắc lẹm đặt lên cổ, bóp mạnh .

- Chiếc dây chuyền đó đâu ?

Đến khi cô tái mét lại, người lả đi, con quỷ đó mới bỏ tay ra.

- Khụ khụ, nếu tôi không nói thì sao ? Tôi thừa biết là cô sẽ không giết tôi nhanh như vậy. Joo à, tôi đang đi bộ trong bụng cô đó !

Nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đầy chắc chắn của “Mi Ho”, nó hạ giọng :

- Sớm muộn gì thì cô cũng sẽ phải đưa nó thôi !

- Tôi đưa nó cho Hee Jin rồi ! – Cô nói với giọng tỉnh bơ, tính chọc tức Seo Seon Joo à ??

- Cái gì ?! Cô …

- Tính chậm một bước rồi, Kim Min Nah à – đó không phải Mi Ho. Khuôn mặt dần biến đổi một cách kì lạ … là Hamie …

- Cô phải trả giá cho những việc mình làm. Cô cũng không còn quyền được bước chân xuống địa ngục nữa. Tôi ban cho cô, bản án tử hình - lời phán quyết cuối cùng được đưa ra cũng là lúc toàn thân Seo Seon Joo bốc cháy, thiêu rụi, cuối cùng chỉ là một đống tro tàn tan biến mãi mãi …

Hee Jin và Jennifer từ từ bước vào :

- Làm tốt lắm Hamie. Chiến công đầu tiên của em đó. Chúng ta có thể trở về Heaven được rồi .

- Cảm ơn hai người rất nhiều. Chỉ tiếc rằng … Kim Min Nah chết đi cũng chẳng mang Dae Ah và bố tôi trở về được .

- Không sao đâu, họ sẽ luôn ở trong trái tim của cô mà. Bây giờ chị em tôi phải đi đây !

Khác hẳn với vẻ nghiêm nghị và đáng sợ vừa nãy, Hamie lại trở về với sự trẻ con thường ngày

- Bye bye mẹ trẻ nha. Hẹn sớm gặp lại !

Đã đến lúc, Hee Jin này làm lại cuộc đời ….

10 năm sau

Đêm nay là Giáng sinh, lại thêm một giáng sinh cô đơn và lạnh lẽo. Hee Jin dạo bước trên đường phố, lòng bỗng xuất hiên những cảm giác là lạ. Một bóng người quen thuộc, cái dáng vẻ đã hẳn sâu trong lí trí và trái tim cô, đang đứng đợi cô chỗ cây thông phủ đầy tuyết trắng. Cô vô thức gọi :

- Daenie à ! ….

End Chap 11

END FIC








Avatar
Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: Cuộc điện thoại trong đêm mưa







Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TeenxVN no1 VN » Kênh TEEN » Fiction » rating T và K-

  • Cảm ơn bạn đã ghé thăm 4r Kết Nối Trái Tim Teen.Diễn đàn chúng tôi tạo ra nhằm mục đích giao lưu - giải trí & học tập. Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia website. Vui lòng Click vào đây để đăng kí tài khoản mới.Chúc bạn có những phút giây thật vui vẻ và thoải mái!
    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs

Mudim v0.8 Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp Chính tảBỏ dấu kiểu mới [ Bật/Tắt (F9) Ẩn/Hiện (F8) ]